Chương 44: Nhất Kiếm (2) yêu thuật gì..." Hàn Phong lắp bắp, chân lùi về sau nửa bước. Luồng khí tức lạnh lẽo, tàn bạo tỏa ra từ người Cố Thanh Hàn giờ đây đã áp đảo hoàn toàn huyền khí của gã.
Cố Thanh Hàn dừng bước. Hắn đứng cách Hàn Phong vừa vặn năm trượng — khoảng cách hoàn hảo của một kiếm khách. Hắn vung nhẹ tay phải, ném thanh thiết kiếm rỉ sét cắm phập xuống đất cạnh ba cái xác. Hắn không định dùng nó để đối phó với Hàn Phong.
Bàn tay trái của Cố Thanh Hàn từ từ đặt lên vị trí đan điền.
"Ngươi muốn biết... dưới vực có gì sao?" Giọng nói của Cố Thanh Hàn vang lên, khàn đục, trầm thấp như cọ xát vào hai miếng kim loại. Đó là câu đầu tiên hắn nói kể từ khi bò lên từ cõi chết.
Keng!
Cửu U Kiếm Thai mở ra. Một luồng sương lạnh màu xanh đen đặc quánh trào ra từ ngực Cố Thanh Hàn. Nhiệt độ xung quanh sụt giảm điên cuồng, biến Hàn khí của Hàn Phong thành một trò hề trẻ con.
Trong làn sương mù ma quái đó, Cố Thanh Hàn từ từ rút ra một thứ.
Hàn Uyên Kiếm.
Thân kiếm đen tuyền, lưỡi mỏng như cánh ve ánh lên ánh sáng lục nhạt. Sát khí của vạn ngàn oán hồn ùa ra, ép Hàn Phong nghẹt thở.
"Đây là..." Hàn Phong kinh hãi tột độ, đầu gối gã bắt đầu run lên bần bật. Cột sáng xanh lúc nãy... là thanh kiếm này? Và nó đang nằm trong tay tên kiếm nô?
Cố Thanh Hàn không để cho gã có cơ hội suy nghĩ thêm. Đôi mắt xám của hắn lóe lên một tia sáng tử vong.
Nhất kiếm.
Hắn bước lên một bước, vung Hàn Uyên Kiếm chém ra.
Không phải là một đường kiếm tùy tiện như khi giết ba tên đàn em. Đây là Hàn Sương Kiếm Pháp - Thức thứ 7: Tuyệt Sương.
Một chiêu thức nội môn tuyệt mật mà Cố Thanh Hàn đã xem trộm Hàn Phong thi triển trong những buổi luyện kiếm trên đỉnh núi, và mài giũa nó hàng chục vạn lần trong đầu, trên những hòn đá mài rỉ máu suốt mười năm qua. Thức kiếm này yêu cầu người sử dụng phải ngưng tụ toàn bộ hàn khí trong đan điền thành một điểm duy nhất, sau đó phóng ra để đóng băng kinh mạch đối thủ trước khi cắt đứt cổ họng họ.
Chỉ khác là, Tuyệt Sương của Hàn Phong chỉ có cái hình vỏ bên ngoài, mượn nhờ uy lực của bảo khí để phô trương sự đẹp mắt. Còn Tuyệt Sương của Cố Thanh Hàn mang theo sự tuyệt vọng, cái lạnh lẽo của cõi âm, và sát khí bạo liệt của Cửu U Kiếm Thai (Luyện Khí tầng năm). Hắn không cần múa kiếm rườm rà, chỉ một chém thẳng băng, tước đoạt mọi sinh cơ.
Một luồng kiếm phong hình cung màu xanh đen, mang theo sương tuyết vỡ nát, xé toạc không gian lao thẳng về phía Hàn Phong. Quỹ đạo của nó không nhanh đến mức vô ảnh vô tung, nhưng lại mang theo một loại ma lực khiến người ta cảm thấy không thể trốn tránh, phảng phất như lưỡi hái của tử thần đã móc sẵn vào cổ.
"A a a! Không thể nào! Ta là thiên tài Kim Đan! Ta không thể chết dưới tay một tên cẩu nô tài!" Hàn Phong gầm lên điên cuồng. Sự sợ hãi tột độ đã bóp méo khuôn mặt gã thành một hình thù dữ tợn. Gã dồn toàn bộ mười phần công lực, vắt kiệt cả linh lực dự trữ trong Kim Đan, cắn đứt đầu lưỡi phun một ngụm tinh huyết đỏ chót lên thanh Hàn Sương Kiếm (bảo khí thượng phẩm). Thanh kiếm phát ra ánh sáng trắng chói lòa, nhiệt độ xung quanh gã lập tức giảm xuống, tạo thành một bức tường băng dày đến nửa trượng. Gã chém ra một đòn mạnh nhất đời gã, mang theo tất cả sự kiêu ngạo và sinh mệnh để chống đỡ.
RẮC!!!
Hai luồng kiếm khí va chạm. Không có sự giằng co hồi lâu, không có những vụ nổ kinh thiên động địa như trong truyền thuyết. Chỉ có một âm thanh vỡ vụn giòn tan, khô khốc.
Bức tường băng dày cộp mà Hàn Phong tự hào tạo ra, dưới sự sắc bén của Hàn Uyên Kiếm và Kiếm Cảm, bị chẻ đôi dễ dàng như người ta bổ một miếng đậu phụ.
Ngay sau đó, là âm thanh kim loại đứt gãy. Hàn Sương Kiếm — thanh bảo khí đáng giá ngàn vạn linh thạch, từng chém đứt vô số binh khí của các đệ tử khác — vừa chạm vào lưỡi của Hàn Uyên Kiếm, đã lập tức gãy làm đôi như một cành củi khô mục nát. Linh khí bên trong thanh bảo khí kêu gào thảm thiết trước khi bị Huyền Khí nuốt chửng.
Kiếm phong màu đen không hề suy giảm thế đi, ập thẳng vào lồng ngực Hàn Phong, xé rách lớp giáp bảo vệ nội môn của gã như xé giấy.
"Phốc!"
Hàn Phong phun ra một ngụm máu lớn lẫn cả những mảnh nội tạng vỡ nát. Cơ thể gã như một con diều đứt dây, bay ngược về phía sau, đập mạnh vào một gò sắt vụn khiến hàng chục thanh kiếm gãy đổ ập xuống người. Gã lùi lại đúng bảy bước, mỗi bước chân đều để lại một hố máu sâu hoắm trên tuyết, cuối cùng gục ngã quỳ rạp xuống đất.
Gã ôm lấy ngực, nơi có một vết chém sâu thấu xương chạy dài từ vai trái xuống hông phải. Huyền Khí đang liên tục ăn mòn da thịt gã, tỏa ra mùi khét lẹt của thịt cháy. Hàn Phong ngước lên, đôi mắt hằn đầy tia máu, bàng hoàng nhìn chằm chằm vào nửa thanh kiếm gãy nham nhở còn lại trên tay mình.
Không thể tin được. Tâm trí gã hoàn toàn sụp đổ.
Một tên kiếm nô tạp căn... Một cẩu nô tài ăn cơm thừa canh cặn... Chỉ bằng một kiếm, không cần chiêu thức hoa mỹ, đã chém gãy bảo khí thượng phẩm của gã, phá nát Kim Đan chưa kịp thành hình, phế bỏ hoàn toàn tu vi và sự kiêu ngạo của gã. Cảnh giới mà gã đang đối mặt, gã chỉ từng thấy qua sách cổ — "Nhân Kiếm hợp nhất". Một tên phế vật lại đạt được cảnh giới của Hóa Thần kỳ?
Cố Thanh Hàn vẫn giữ nguyên vẻ mặt tĩnh lặng. Hắn chậm rãi bước tới, cầm Hàn Uyên Kiếm, lưỡi kiếm nghiêng xuống, từng giọt máu đen của ma kiếm nhỏ xuống mặt tuyết phát ra tiếng xèo xèo. Hắn đứng sừng sững trong bóng tối, tựa như một vị tử thần vừa buông lưới, bao trùm lên kẻ đang thoi thóp dưới chân mình.
"Hàn Phong," Hắn khẽ nói, ánh mắt xám tro nhìn xuống kẻ thù, không mang theo một tia thương xót hay hả hê, chỉ có một sự lạnh lẽo đến tận cùng. "Ngươi nợ ta... mười năm."