Tiếng nổ vỡ vụn của thanh bảo khí Hàn Sương Kiếm và tiếng hét thê thảm của Hàn Phong vang vọng giữa khu vực bãi phế liệu vắng vẻ, trở nên đặc biệt chói tai trong một đêm mà toàn bộ Hàn Sương Kiếm Tông đang được đặt trong tình trạng thiết quân luật.
Chỉ chưa đầy mười hơi thở sau, hàng loạt những tiếng xé gió rít lên.
Từ trong màn sương mù mờ ảo, những ngọn đuốc rực lửa và những luồng huyền khí lập lòe thi nhau xuất hiện. Gần năm mươi tên đệ tử ngoại môn và một tiểu đội tuần tra của nội môn đã nghe thấy động tĩnh và nhanh chóng bao vây kín khu vực. Bọn họ tay lăm lăm trường kiếm, ánh mắt đầy sát khí, cảnh giác tìm kiếm kẻ thù dám xâm nhập Kiếm Mộ.
Thế nhưng, khi vòng vây khép lại, cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến tất cả bọn họ chết lặng. Không có ma đầu hung hãn nào cả. Không có quái thú thượng cổ.
Chỉ có ba cái xác chết nằm co quắp trên nền tuyết lạnh, máu từ cổ họng nhuộm đỏ một vùng đất. Và kinh hoàng hơn, cách đó không xa là Hàn Phong — Đại đệ tử chân truyền, thiên tài Kim Đan hậu kỳ, kẻ luôn ngẩng cao đầu hống hách — nay đang quỳ rạp trên mặt đất, mái tóc rũ rượi, ngực bị chẻ một đường sâu hoắm, tay cầm nửa thanh kiếm gãy run rẩy như cầy sấy.
Còn kẻ đang đứng sừng sững trước mặt gã, tay cầm một thanh hắc kiếm tỏa sương lạnh... lại là Cố Thanh Hàn. Tên cẩu nô tài câm điếc, kẻ dọn rác bẩn thỉu nhất của tông môn, kẻ đáng lý ra đã phải chết mất xác từ nhiều ngày trước.
"Cái... cái gì thế này? Hàn sư huynh?" Một tên đệ tử nội môn lắp bắp, dụi mắt đến đỏ cả tròng vì tưởng mình bị ảo giác do sương lạnh gây ra.
"Đó không phải là... tên kiếm nô câm điếc sao? Tại sao nó lại ở đây? Tại sao Hàn sư huynh lại quỳ trước mặt nó?" Một tên đệ tử ngoại môn khác run rẩy nói, thanh kiếm trên tay hắn rung lên lách cách. Trong tâm trí của đám đệ tử ngoại môn này, Hàn Phong là một sự tồn tại vô địch, một thiên tài mà bọn chúng chỉ có thể ngước nhìn. Việc gã quỳ gối trước một tên cẩu nô tài ăn cơm thừa canh cặn là một cú sốc đập tan mọi nhận thức của bọn chúng.
Hàn Phong nghe thấy tiếng người, vội vã ngước khuôn mặt đẫm máu lên. Ánh mắt gã lóe lên một tia hy vọng điên cuồng của kẻ chết đuối vớ được cọc. Sự nhục nhã, nỗi sợ hãi tột độ trước sức mạnh áp đảo của Cố Thanh Hàn đã gặm nhấm chút lý trí cuối cùng của gã. Gã không thể chấp nhận sự thật này. Gã là thiên tài, gã là Hàn Phong! Gã dùng nửa thanh kiếm gãy cắm phập xuống đất, cố gắng chống người đứng dậy, nhưng hai chân gã đã nhũn ra như bún, đành phải tiếp tục quỳ rạp, gào lên khản đặc bằng tất cả sức lực tàn tạ:
"Giết nó! Bọn mày còn đứng đó nhìn cái gì? Giết nó đi! Nó không phải là người! Nó là yêu nghiệt! Nó đã bị ác quỷ Thượng Cổ nhập vào! Ai giết được nó, ta sẽ thưởng cho mười vạn linh thạch! Không, hai mươi vạn linh thạch! Và ta sẽ tiến cử kẻ đó làm đệ tử đích truyền của Trưởng lão nội môn! Giết nó nhanh lên!"
Hai mươi vạn linh thạch. Đệ tử đích truyền.
Những lời hứa hẹn béo bở đó giống như một liều thuốc kích thích cực mạnh, một mồi lửa lớn ném thẳng vào thùng thuốc súng của lòng tham. Đám đệ tử ngoại môn và cả nội môn bừng tỉnh khỏi cơn chấn động. Ánh mắt sợ hãi của bọn chúng dần bị che mờ bởi sự tham lam điên cuồng. Bọn chúng không cần biết tại sao một tên kiếm nô lại sống sót, cũng không thắc mắc tại sao Hàn Phong lại thê thảm như vậy. Bọn chúng tự nhủ rằng Cố Thanh Hàn chỉ là một tên Luyện Khí tầng ba phế vật, dù có dùng tà thuật gì đánh lén được Hàn Phong, thì hắn cũng không thể một lúc chống lại năm mươi tay kiếm kỳ cựu. Giết một tên phế vật để đổi lấy một bước lên mây, cái giá này quá hời, hời đến mức bọn chúng sẵn sàng vứt bỏ mọi sự dè chừng.
"Sư huynh nói đúng! Tên này chắc chắn đã dùng tà thuật ám hại sư huynh! Mọi người cùng lên, giết chết tên ma đầu này bảo vệ danh dự tông môn!" Tên đệ tử nội môn vừa dụi mắt lúc nãy lớn tiếng hô hào, dẫn đầu lao lên.
Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!
Gần năm mươi thanh trường kiếm đồng loạt được rút ra khỏi vỏ, phát ra những âm thanh ma sát sắc lạnh xé rách màn đêm. Huyền khí đủ mọi màu sắc — trắng của sương, xanh của gió, vàng của đất — bùng nổ, đan xen vào nhau sáng rực cả một góc bãi phế liệu tăm tối. Sát khí bừng bừng tụ tập lại thành một cỗ áp lực nặng nề ép thẳng về phía Cố Thanh Hàn. Bọn chúng gầm thét, bước chân đạp trên tuyết rào rào, đội hình vòng cung khép lại nhanh chóng, chuẩn bị lao lên băm vằm Cố Thanh Hàn thành trăm mảnh để đem cái xác đó đi nhận thưởng.
Nhưng Cố Thanh Hàn không hề hoảng sợ, không lùi nửa bước, cũng không có ý định quay lưng bỏ chạy. Đứng trước năm mươi mũi kiếm đang chĩa vào mình, hắn chỉ đứng đó, yên lặng như một bức tượng băng ngàn năm không tan, không một chút biểu cảm trên khuôn mặt gầy gò nhợt nhạt.
Hắn từ từ nâng Hàn Uyên Kiếm lên, mũi kiếm màu đen tuyền chỉ thẳng xuống mặt đất phủ đầy tuyết trắng và máu đen.
Một tiếng keng rất khẽ vang lên từ sâu thẳm trong linh hồn hắn. Cửu U Kiếm Thai trong đan điền xoay nhẹ một vòng. Luyện Khí tầng năm và Kiếm Cảm (Sơ Kỳ) không còn bị che giấu nữa, mà ồ ạt bộc phát, dung nhập vào sát khí vạn năm của ma kiếm Hàn Uyên.
Một cảnh tượng ma quái chưa từng có trong lịch sử Hàn Sương Kiếm Tông lại một lần nữa tái diễn.
Rung... Rung... KENG! KENG! KENG!
Hàng vạn, hàng vạn thanh kiếm gãy nằm chất đống xung quanh bãi phế liệu, những thứ đồ bỏ đi đã ngủ vùi trong sương lạnh suốt trăm năm, đột nhiên đồng loạt rung lên bần bật. Chúng cọ xát vào nhau, phát ra một bản giao hưởng chết chóc đinh tai nhức óc. Không chỉ có kiếm dưới đất rung lên. Những thanh kiếm bảo khí, linh khí đang nằm trong tay của năm mươi tên đệ tử kia cũng bắt đầu run rẩy một cách mất kiểm soát.