Sát ý màu xanh đen từ người Cố Thanh Hàn tỏa ra như một luồng sương mù dày đặc, cuồn cuộn ép tới. Cái lạnh của Cửu U không chỉ làm đông cứng da thịt, mà nó đóng băng cả dũng khí và linh hồn.
"Keng..."
Một tên đệ tử đứng hàng đầu không thể chịu nổi luồng uy áp và sát khí kinh hoàng đó. Bàn tay hắn run rẩy đến mức không thể nắm chặt chuôi kiếm. Thanh kiếm rơi tuột khỏi tay hắn, cắm phập xuống mặt tuyết. Hắn sợ hãi lùi lại hai bước, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
Sự sợ hãi có tính lây lan. Khi tiếng kiếm rơi đầu tiên vang lên, những tiếng loảng xoảng nối tiếp nhau xuất hiện. Năm thanh... mười thanh... rồi hơn một nửa số đệ tử ở đó vô thức buông thõng tay, mặc kệ vũ khí rơi xuống đất. Bọn chúng cảm thấy như thể đứng trước mặt không phải là Cố Thanh Hàn, mà là một vị Ma Tôn viễn cổ, chỉ cần một ánh mắt cũng có thể nghiền nát tâm trí chúng.
Sự im lặng đáng sợ bao trùm. Tiếng gào thét đòi giết chóc lúc nãy hoàn toàn bị bóp nghẹt trong cổ họng. Những đôi mắt đỏ ngầu vì tham lam giờ đây đã chuyển thành trắng dã vì kinh hoàng. Không một ai trong số năm mươi kẻ đang bao vây dám bước lên phía trước dù chỉ là nửa bước. Thậm chí có những kẻ hèn nhát đã bắt đầu lùi lại, hai chân cọ xát vào lớp tuyết tạo ra những âm thanh sột soạt đầy run rẩy.
Hàn Phong quỳ dưới đất, chứng kiến cảnh tượng này, trong lòng triệt để tuyệt vọng. Gã cắn chặt răng đến bật máu. Gã biết, từ nay về sau, khoảng cách giữa gã và Cố Thanh Hàn đã là một vực thẳm không bao giờ có thể lấp đầy. Hắn không cần vung kiếm, chỉ dựa vào một tia khí thế bộc phát cũng đủ để đè bẹp sự kiêu ngạo của hàng chục tu sĩ nội ngoại môn.
Cố Thanh Hàn đảo mắt nhìn một vòng. Con mắt trái đen tuyền tĩnh mịch, con mắt phải xám xịt vô hồn. Hắn nhìn thật kỹ từng khuôn mặt đang nhăn nhúm lại vì sợ hãi dưới ánh đuốc bập bùng.
Hắn nhận ra tên đệ tử nội môn đang đứng hàng đầu kia. Hai năm trước, chính tên này đã đạp đổ bát cơm thiu của hắn xuống vũng bùn, rồi bắt hắn phải quỳ xuống liếm sạch nếu không sẽ chặt đứt một cánh tay.
Hắn nhận ra tên đệ tử ngoại môn mặt rỗ đứng góc bên phải. Gã từng dùng chuôi kiếm đập nát mấy ngón tay của hắn khi hắn đang lúi húi lau chùi bậc thềm của Tàng Kinh Các, chỉ vì gã chướng mắt với vẻ mặt câm điếc lầm lì của hắn.
Hắn cũng nhận ra vô số những ánh mắt khinh bỉ, những cái nhổ nước bọt, những trận đòn roi vô cớ mà mười năm qua hắn đã phải gánh chịu.
Thế nhưng lúc này, khi hắn nắm trong tay sức mạnh có thể dễ dàng tước đoạt mạng sống của tất cả bọn chúng chỉ bằng một cú vung tay, hắn lại cảm thấy một sự buồn chán tột độ. Hắn không nhìn bọn chúng như nhìn những con người nữa, mà nhìn như những khúc gỗ mục, những con giòi bọ chui lủi dưới ánh sáng mờ nhạt. Hắn không giết chúng, không phải vì lòng nhân từ — vì lòng nhân từ của hắn đã chết theo cô bé Tiểu Mẫn năm xưa — mà vì chúng chưa đủ tư cách để làm bẩn lưỡi Hàn Uyên Kiếm của hắn. Giết những kẻ này, chỉ làm dơ bẩn thêm kiếm đạo của hắn.
Rồi hắn bước đi.
Hắn thu liễm sát khí, không để lộ ra một tia Huyền Khí nào, đi thẳng về phía vòng vây dày đặc của đám đệ tử.
Mỗi bước chân hắn hạ xuống, sương lạnh tỏa ra mịt mù từ thanh ma kiếm. Lưng hắn thẳng tắp như một ngọn giáo đâm ngược lên trời, không thể uốn cong, không thể bẻ gãy. Mười năm qua, hắn luôn phải quỳ gối lau ủng cho bọn chúng. Hắn phải khom lưng nhặt từng mẩu vụn sắt, từng viên đá quý rớt lại. Hắn luôn đi nép vào sát chân tường để tránh những cái tát vô cớ của những kẻ tự xưng là thiên tài.
Nhưng đêm nay, và mãi mãi về sau, kiếm nô không còn quỳ nữa.
Cố Thanh Hàn bước đi hiên ngang giữa bóng tối, bước chân đều đặn, không nhanh không chậm, tĩnh lặng như mặt hồ nước đọng. Khi hắn đến gần, đám đệ tử đang đứng cản đường giống như bị điện giật, hoảng loạn xô đẩy nhau tự động dạt ra hai bên, tạo thành một lối đi rộng thênh thang cho hắn. Ánh mắt bọn chúng chạm phải cái nhìn xám tro của hắn đều vội vã lảng đi chỗ khác, sợ hãi cắm gằm mặt xuống đất, không kẻ nào dám thở mạnh. Bọn chúng giống như bầy chó hoang đang nhường đường cho một con sư tử vừa thức giấc, chỉ mong con sư tử ấy đừng để ý đến sự tồn tại hèn mọn của mình.
Cố Thanh Hàn đi qua bọn chúng nhẹ nhàng như đi qua không khí. Hắn không buông ra một lời sỉ nhục nào, không một câu đe dọa, không một cái liếc mắt khinh bỉ. Đối với Lãnh Huyết Độc Hành, im lặng chính là sự khinh thường cao nhất.
Khi đã đi xuyên qua vòng vây, Cố Thanh Hàn từ từ nâng thanh Hàn Uyên Kiếm lên ngang tầm mắt. Ánh sáng lục nhạt từ thân kiếm phản chiếu lên khuôn mặt gầy gò, lạnh lẽo của hắn.
Đây là lời đầu tiên, cũng là lời duy nhất hắn nói từ đầu đến cuối, không phải dành cho Hàn Phong, không phải dành cho đám đệ tử, mà hắn khẽ thì thầm với thanh ma kiếm đã cùng hắn cộng hưởng:
"Cuối cùng... ta cũng cầm được ngươi."
Bóng xám gầy gò của hắn từ từ biến mất vào trong màn đêm mù mịt, bỏ lại sau lưng một đám tu sĩ đang run rẩy vì sợ hãi, và một thiên tài đang gục ngã vì nhục nhã. Bọn chúng mãi mãi không bao giờ quên được bóng lưng thẳng tắp và đáng sợ của tên kiếm nô trong đêm nay.
Sự trỗi dậy của Cố Thanh Hàn không bắt đầu bằng một tiếng gầm gào vang dội thế giới. Nó bắt đầu bằng một sự tĩnh lặng tàn nhẫn, một bước đi thẳng lưng, và một thanh kiếm đen tuyền không còn chịu nằm yên trong vỏ. Đoạn đường máu tanh phía trước chỉ vừa mới mở ra.