Đỉnh Hàn Băng, ngọn núi cao nhất và lạnh lẽo nhất của Hàn Sương Kiếm Tông. Nơi đây là trung tâm quyền lực tuyệt đối, là biểu tượng cho sự uy nghiêm không thể xâm phạm của tông môn, nơi mà một tên kiếm nô ngoại môn như Cố Thanh Hàn mười năm qua chỉ có thể ngước nhìn từ dưới vũng bùn lầy lội.
Nhưng đêm nay, hắn lại đang sải bước trên những bậc thang bạch ngọc trải dài dẫn thẳng vào Chính Điện.
Hai bên sườn hắn là bốn vị trưởng lão của Chấp Pháp Đường — những tu sĩ Nguyên Anh kỳ vẻ mặt lạnh như băng, khí tức tỏa ra áp bức đến mức khiến không khí xung quanh phải vặn vẹo. Bọn họ không tìm thấy kẻ phá vỡ Mật Tông Phong Huyết Trận dưới đáy vực, nhưng lại tình cờ bắt gặp cảnh tượng kinh hoàng ở bãi phế liệu: Hàn Phong trọng thương quỳ gối, ba cái xác nằm trên tuyết, và một tên kiếm nô tỏa ra sát ý bá đạo. Không cần giải thích nhiều, bọn họ lập tức khống chế Cố Thanh Hàn và áp giải hắn thẳng lên Chính Điện theo lệnh của Chưởng môn.
Thực ra, nếu Cố Thanh Hàn muốn chạy, lúc đám trưởng lão đến hắn vẫn có thể trốn đi. Bãi phế liệu rất rộng, và Huyền Khí che giấu khí tức vô cùng hoàn hảo. Nhưng khi bước ra khỏi vòng vây của đám đệ tử, hắn đã thay đổi suy nghĩ. Hắn nhìn lên đỉnh Hàn Băng. Ở đó, có những kẻ đứng trên cao, những kẻ đã dung túng cho sự tàn ác của Hàn Phong, những kẻ đã coi mạng sống của kiếm nô như cỏ rác. Trả thù một mình Hàn Phong là không đủ. Hắn muốn nhổ tận gốc rễ của sự bất công khốn nạn này.
Cánh cửa gỗ khổng lồ của Chính Điện từ từ mở ra, phát ra một tiếng kẹt chói tai.
Bên trong rực sáng như ban ngày bởi hàng ngàn ngọn nến làm từ mỡ linh thú. Cố Thanh Hàn bước qua bậc cửa. Cảnh tượng đập vào mắt hắn là một sự dàn trận đầy áp bức, nhằm mục đích đè bẹp tinh thần của bất kỳ kẻ nào bước vào.
Năm vị Trưởng lão quyền lực nhất của tông môn ngồi trên những chiếc ghế chạm khắc hình rồng băng, tỏa ra khí tức thâm sâu khó dò. Đứng dọc theo hai bên sảnh là mười người nam nữ thanh niên, mặc y phục trắng muốt thêu chỉ vàng. Họ là mười Chân truyền đệ tử — những thiên tài chân chính, những con cưng của trời, cao quý hơn Hàn Phong gấp trăm lần.
Và ở giữa đại điện, quỳ gối trên nền đá ngọc lạnh lẽo, là Hàn Phong. Gã đã được băng bó sơ qua vết chém trên ngực, nhưng khuôn mặt vẫn trắng bệch không còn giọt máu, ánh mắt hằn lên sự căm phẫn và nhục nhã tột độ.
"Quỳ xuống!"
Một vị trưởng lão Chấp Pháp Đường đi bên cạnh Cố Thanh Hàn quát lớn, đồng thời tỏa ra một luồng uy áp Trúc Cơ hậu kỳ đè thẳng lên đôi vai gầy gò của hắn, muốn ép hắn phải khuất phục trước uy nghiêm của Chính Điện.
Cố Thanh Hàn không quỳ.
Sống lưng hắn vẫn thẳng tắp. Đầu gối hắn không hề cong lại dù chỉ một phân. Trong đan điền, Cửu U Kiếm Thai xoay tít, vô hình chung tỏa ra một cỗ "Kiếm Cảm" vô hình, giống như một thanh kiếm vô hình cắm chặt xuống đất để chống đỡ lấy toàn bộ uy áp. Xương cốt hắn phát ra những tiếng răng rắc vì ma sát, nhưng đôi mắt xám tro của hắn vẫn tĩnh lặng, lướt qua từng khuôn mặt đang ngồi trên cao.
"To gan! Một tên cẩu nô tài rác rưởi ngoại môn lại dám bất kính tại Chính Điện?" Vị trưởng lão kia giận dữ, định đưa tay tóm lấy gáy Cố Thanh Hàn để ấn hắn xuống.
"Dừng tay."
Một giọng nói trầm ổn, lạnh lẽo vang lên từ vị trí cao nhất của đại điện, lập tức đóng băng mọi hành động của vị trưởng lão.
Đó là Chưởng môn Hàn Thiên Hàn.
Ông ngồi trên một chiếc ngai vàng được tạc từ một khối ngọc băng nguyên khối. Trên đùi ông đặt ngang một thanh kiếm tỏa ra ánh sáng trắng tinh khiết — Tuyết Lạc Kiếm, một trong mười đại danh kiếm của phương Bắc. Hàn Thiên Hàn mang dáng dấp của một người đàn ông trung niên, khuôn mặt cương nghị không giận tự uy.
Ánh mắt sâu thẳm của vị Hóa Thần kỳ nhìn chằm chằm vào Cố Thanh Hàn. Một ánh mắt cực kỳ phức tạp. Trong đó có sự kinh ngạc, có sự đề phòng, và ẩn sâu bên trong là một tia thèm muốn khó che giấu.
"Một tên Luyện Khí tầng ba, linh căn phế vật, kinh mạch đứt đoạn..." Hàn Thiên Hàn chậm rãi lên tiếng, giọng nói như vang vọng từ bốn bức tường dội lại. "Nay lại đứng đây với tu vi Luyện Khí tầng năm viên mãn. Khí tức trầm ổn, sát ý ngút trời. Đặc biệt hơn..."
Ông nheo mắt lại, dường như muốn nhìn xuyên thấu vào linh hồn Cố Thanh Hàn. "Thân thể ngươi, không chỉ chống lại được uy áp của Nguyên Anh kỳ, mà còn đang tản ra một loại "Kiếm Cảm" rất thô bạo. Hơn nữa, ngươi lại là người duy nhất xuất hiện gần trung tâm vụ nổ phong ấn Kiếm Mộ. Nói cho ta biết, mười năm qua, ngươi đã giấu giếm điều gì? Dị bảo nào đã rơi vào tay ngươi?"
"Chưởng môn!" Hàn Phong bỗng nhiên ngẩng phắt đầu lên, gào thét thê thảm. "Ngài đừng nghe nó bịa đặt! Nó không có tiềm năng gì cả! Nó chắc chắn đã bán linh hồn cho tà ma ngoại đạo! Chính nó đã dùng tà thuật chém gãy Hàn Sương Kiếm của con, tàn sát đồng môn! Nó là phản đồ! Xin ngài hãy hạ lệnh chém chết nó, rút hồn luyện phách để tế điện cho các sư đệ!"
"Câm miệng."
Hàn Thiên Hàn chỉ khẽ nhả ra hai chữ. Không có một tia tức giận, nhưng luồng hàn khí từ lời nói của ông lập tức đóng băng cổ họng Hàn Phong, khiến gã thiên tài chân truyền ho sặc sụa, máu tươi từ vết thương trên ngực lại rỉ ra ướt đẫm băng gạc. Gã run rẩy, rụt cổ lại như một con rùa sợ hãi, không dám thốt lên nửa lời, nhưng ánh mắt nhìn Cố Thanh Hàn vẫn chứa đầy nọc độc.
Trong thâm tâm của Hàn Thiên Hàn, thế giới tu chân chỉ có một chân lý: Kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu. Hàn Phong từng là một quân bài tốt của tông môn, nhưng nay đã bị một tên kiếm nô đánh gãy kiếm, Kim Đan bị nứt. Kẻ thất bại thì không còn giá trị. Ngược lại, bí mật trên người tên cẩu nô tài này lại khiến ông ta cảm thấy một sự hứng thú tột độ. Ông ta không nhìn thấy Cửu U Kiếm Thai bị giấu kín trong đan điền của Cố Thanh Hàn, nhưng ông ta cảm nhận được sự thuần túy trong kiếm ý của hắn.