Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 48: Chưởng Môn Triệu Kiến (2)

Chương 48: Chưởng Môn Triệu Kiến (2)


Hàn Thiên Hàn từ từ đứng dậy, tay cầm Tuyết Lạc Kiếm. Ông bước xuống hai bậc thềm, ánh mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt tĩnh lặng của Cố Thanh Hàn.

"Cố Thanh Hàn," Ông gọi tên hắn, một cái tên mà mười năm qua không ai ở tông môn này buồn nhớ tới. "Ta không biết ngươi đã làm gì trong Kiếm Mộ. Ta cũng không quan tâm ngươi dùng cách tà ma ngoại đạo gì để đánh bại Hàn Phong. Chuyện phong ấn bị vỡ, ta cũng có thể tạm không truy cứu."

Cả đại điện xôn xao. Năm vị Trưởng lão đưa mắt nhìn nhau, mười tên Chân truyền đệ tử nhíu mày. Bọn họ hiểu Chưởng môn định làm gì, nhưng không ai dám lên tiếng.

"Ta nhìn thấy tiềm năng của ngươi." Hàn Thiên Hàn tiếp tục, giọng nói mang theo một sự ban ơn trịch thượng. "Hàn Sương Kiếm Tông ta luôn trọng dụng nhân tài. Ngươi có thể nhẫn nhục mười năm ở ngoại môn, lại có thể một kiếm phế bỏ một thiên tài, tâm tính và thủ đoạn của ngươi rất phù hợp với con đường tu tiên tàn khốc này."

Ông dừng lại một nhịp, hất cằm lên cao, nói ra một quyết định làm chấn động toàn bộ Hàn Sương Kiếm Tông:

"Bắt đầu từ hôm nay, ta phong ngươi làm Chân truyền đệ tử. Dưới một người, trên vạn người. Mọi tài nguyên tu luyện tốt nhất của tông môn sẽ đổ vào ngươi. Vị trí đại đệ tử chân truyền của Hàn Phong, giao cho ngươi. Quá khứ làm cẩu nô tài của ngươi... ta sẽ tự tay xóa bỏ."

OÀ!

Cả Chính Điện như nổ tung dù không ai dám phát ra tiếng động lớn. Mười tên Chân truyền đệ tử cắn chặt răng, ánh mắt nhìn Cố Thanh Hàn lập tức chuyển từ khinh bỉ sang ghen tị và phẫn nộ. Một tên nhặt rác dọn nhà xí, chỉ sau một đêm, lại leo lên ngang hàng với bọn họ?

Hàn Phong nghe xong những lời đó, hai mắt trợn trắng, hộc ra một ngụm máu đen, lảo đảo ngã gục xuống sàn đá lạnh lẽo. Sự sỉ nhục này còn đau đớn hơn cả việc bị chém đứt cánh tay. Cừu nhân của gã, kẻ mà gã luôn coi là con chó, nay lại cướp đi mọi thứ của gã và được Chưởng môn tự mình nâng đỡ.

Hàn Thiên Hàn nhếch mép cười thỏa mãn. Ông thích nhìn thấy sự tuyệt vọng của kẻ yếu, và sự thèm khát quyền lực của những kẻ vươn lên. Ông tin chắc rằng, với một kẻ đã sống mười năm dưới đáy bùn lầy, phải ăn cơm thiu và chịu đựng sự sỉ nhục, thì cái danh xưng "Chân truyền đệ tử" cùng vô tận vinh hoa phú quý này là một thứ ma túy không thể chối từ. Hắn sẽ quỳ gối, dập đầu đến chảy máu để tạ ơn ông, ngoan ngoãn trở thành một con chó săn đắc lực mới của tông môn, và dần dần giao nộp mọi bí mật cơ duyên mà hắn có.

"Thế nào?" Hàn Thiên Hàn hỏi, ánh mắt đầy vẻ ban ơn, một tay vẫn nhẹ nhàng vuốt ve Tuyết Lạc Kiếm trên đùi.

Tất cả mọi ánh mắt trong đại điện lúc này đều đổ dồn về phía bóng người gầy gò mặc áo xám rách nát đang đứng ở giữa sảnh. Mười tên Chân truyền đệ tử cắn môi ghen tị, hận không thể lột da rút gân hắn. Năm vị Trưởng lão vuốt râu chờ đợi một màn kịch vui, trong khi Hàn Phong vẫn đang rên rỉ dưới sàn đá. Bọn họ nín thở chờ đợi cái cảnh tượng một con chó rách rưới quỳ rạp xuống liếm gót chân Chưởng môn, vội vã thề thốt cống hiến cả sinh mạng cho tông môn.

Cố Thanh Hàn vẫn đứng đó. Lưng thẳng tắp như ngọn giáo.

Ánh mắt xám tro của hắn chầm chậm lướt qua từng khuôn mặt.

Hắn nhìn Hàn Phong đang hộc máu. Kẻ từng cao cao tại thượng chà đạp hắn, giờ đây trông không khác gì một con giun đất đang giãy giụa chờ chết. Hắn nhìn mười tên Chân truyền đệ tử đang căm phẫn. Những gương mặt sáng sủa, quần áo lụa là, đeo ngọc bội đắt tiền kia, thực chất bên trong thối nát và rỗng tuếch. Bọn chúng được nuôi dưỡng bằng linh đan diệu dược, được bảo bọc trong lầu son gác tía, chưa từng trải qua cảm giác phải nhai cỏ rác để sống sót qua mùa đông. Bọn chúng lấy cái chết của người khác làm trò tiêu khiển, coi sinh mạng của những kẻ yếu hơn là cỏ rác.

Hắn nhìn năm vị Trưởng lão đạo mạo. Những lão già luôn miệng nói về thiên đạo, về nhân quả, nhưng lại ngoảnh mặt làm ngơ trước những xác chết chất đống dưới đáy Vực Hắc Phong.

Cuối cùng, ánh mắt hắn dừng lại trên khuôn mặt cao ngạo, mang nụ cười giả tạo của Chưởng môn Hàn Thiên Hàn.

Hắn nhìn thấy sự giả tạo đến buồn nôn. Hắn nhìn thấy sự thối nát từ tận gốc rễ của cái gọi là danh môn chính phái này. Bọn chúng giết người cướp của, tranh đoạt tài nguyên thì gọi là "thuận theo thiên đạo". Bọn chúng tàn sát những môn phái nhỏ bé thì gọi là "trừ ma vệ đạo". Còn hắn, mười năm cắn răng chịu đựng, chỉ vì một lần cầm kiếm bảo vệ mạng sống của mình, thì ngay lập tức bị gọi là "tà ma ngoại đạo". Giờ đây, thấy hắn có giá trị lợi dụng, thấy trên người hắn có thứ bí mật mà chúng thèm khát, chúng lại ném cho hắn một cục xương, khoác cho hắn một cái áo lụa và bảo hắn hãy ngoan ngoãn làm chó.

Một con chó săn biết cắn người, đó là những gì chúng cần ở hắn.

Mười giây trôi qua. Sự im lặng trong Chính Điện bắt đầu trở nên ngột ngạt. Tiếng thở dốc của Hàn Phong nghe càng lúc càng rõ ràng.

Hai mươi giây trôi qua. Nụ cười đắc ý trên khuôn mặt Hàn Thiên Hàn dần dần biến mất, thay vào đó là một tia khó chịu lướt qua nơi đáy mắt. Một vị Hóa Thần kỳ cất lời, một tên Luyện Khí kỳ thấp kém dám chần chừ lâu đến vậy sao?

Đến giây thứ ba mươi, khi vị trưởng lão Chấp Pháp Đường đứng bên cạnh Cố Thanh Hàn không chịu nổi sự tĩnh lặng bèn định nhấc tay truyền linh lực quát tháo, Cố Thanh Hàn từ từ mở miệng.

Trong không gian yên ắng đến mức một cây kim rơi xuống nền đá bạch ngọc cũng có thể nghe thấy, giọng nói trầm khàn, sắc lạnh, mang theo sát ý vô tận của cõi Cửu U vang lên. Từng chữ từng chữ nện thẳng vào màng nhĩ của tất cả những kẻ đang đứng trên cao.





trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch