Đột nhiên, tất cả những "tiếng thì thầm" xung quanh bỗng nhiên im bặt.
Sự tĩnh lặng tuyệt đối ập đến nhanh như chớp. Giống như một bầy chim sẻ đang ríu rít hót ca đột ngột câm bặt khi cảm nhận được bóng dáng chết chóc của một con chim ưng khổng lồ lướt qua đỉnh đầu. Sự tĩnh lặng lúc này không còn là sự tĩnh lặng bình yên, ma mị của những tàn hồn nữa, mà nó mang theo một áp lực nặng nề đến nghẹt thở, giống như trước cơn bão lớn.
Cố Thanh Hàn mở bừng mắt, khựng bước chân lại.
Trước mặt hắn chừng mười trượng, sương mù xám cuộn xoáy dữ dội, không hề tản ra theo chiều gió mà tụ lại thành một bức tường rào khổng lồ, dày đặc, hình vòng cung bao bọc lấy một khu vực hình tròn bí ẩn ở giữa. Bức tường sương mù này không tĩnh lặng, nó đang gào thét, cuộn trào như có hàng triệu con rắn xám đang đan xen vào nhau bảo vệ thứ gì đó bên trong.
Trực giác sinh tồn được mài giũa sắc bén từ mười năm làm kiếm nô nói cho hắn biết, bên trong bức tường sương mù đó ẩn chứa một thứ gì đó cực kỳ khủng khiếp. Nó không phải là âm khí của kiếm gãy, cũng không phải là oán khí của kiếm tu tử trận. Mà là một luồng "Kiếm ý" thực sự. Một luồng kiếm ý mãnh liệt, bá đạo, cổ xưa và sắc bén đến mức, chỉ cần đứng từ xa nhìn vào bức tường sương mù, Cố Thanh Hàn đã cảm thấy da mặt mình đau rát như bị hàng vạn mũi kim sắc nhọn tẩm băng châm chích.
Đây rõ ràng là một khu vực bị phong ấn bởi một trận pháp thượng cổ. Một nơi cấm kỵ nằm ẩn mình ngay trong lòng Kiếm Mộ của Hàn Sương Kiếm Tông, mà có lẽ ngay cả vị Chưởng Môn cao cao tại thượng cũng không hề hay biết, hoặc giả có biết cũng không đủ tư cách và can đảm để đụng chạm đến.
Sự tò mò, hay đúng hơn là một sự thôi thúc vô hình, kỳ lạ nào đó từ sâu thẳm linh hồn, cất bước chân gầy gò của Cố Thanh Hàn tiến về phía bức tường sương mù. Hắn đi chầm chậm, tay vẫn nắm chặt nửa thanh kiếm gãy. Không khí xung quanh mỗi lúc một lạnh lẽo, uy áp mỗi lúc một tăng cao, ép sát vào lồng ngực khiến hắn khó thở. Khi hắn đứng cách bức tường sương mù chưa đầy một bước chân, một cảm giác vĩ đại, hùng tráng và tang thương bủa vây lấy hắn, khiến hắn cảm thấy bản thân mình nhỏ bé, yếu ớt như một hạt cát giữa sa mạc mênh mông, hay một con kiến đứng trước ngọn núi cao chọc trời.
Hắn chậm rãi vươn bàn tay trái chằng chịt vết sẹo mài kiếm ra, do dự một chút, rồi để đầu ngón tay nứt nẻ khẽ chạm vào lớp sương mù đặc quánh đang cuộn xoáy.
Bùng!
Ngay khoảnh khắc da thịt mỏng manh của hắn vừa tiếp xúc với bề mặt phong ấn, một luồng phản lực cực kỳ cuồng bạo, mạnh mẽ như một ngọn núi Thái Sơn bất ngờ đổ sập xuống, lập tức bật ngược trở lại theo cánh tay trái.
Cố Thanh Hàn hoàn toàn không kịp phản ứng. Hắn bị lực lượng khổng lồ đó hất văng ra sau như một chiếc lá khô mục nát trong giông bão. Thân thể gầy gò bay xa hơn chục trượng trên không trung, đập mạnh lưng vào một khối đá tảng lớn đầy rêu phong phía sau.
Rắc. Một tiếng nứt xương khẽ vang lên.
"Khụ..."
Cố Thanh Hàn ho khan một tiếng, khóe miệng rỉ ra một vệt máu đỏ sậm, ấm nóng, nhỏ giọt xuống vạt áo xám rách rưới. Cánh tay trái của hắn hoàn toàn tê dại, mất đi cảm giác, buông thõng xuống bên hông. Từng thớ cơ bắp trên cánh tay run rẩy liên hồi vì dư chấn của luồng lực lượng cường đại kia. Nếu trận pháp phong ấn đó mang theo sát ý muốn hủy diệt kẻ xâm nhập, chắc chắn cơ thể yếu ớt chỉ mới ở cảnh giới Luyện Khí tầng ba của hắn đã nổ tung thành một đống bọt máu tơi bời.
Nhưng, trận pháp đó dường như chỉ có chức năng đẩy lùi, không giết chết phàm nhân.
Cố Thanh Hàn ôm lấy cánh tay trái bị thương, cắn chặt răng nén tiếng rên đau đớn, từ từ trượt dọc theo khối đá tảng để đứng dậy. Đôi mắt xám tĩnh lặng không một gợn sóng của hắn nhìn chằm chằm vào bức tường sương mù xám tro đang xoáy tròn trước mặt, đồng tử hơi co rút lại, sắc bén như một lưỡi kiếm.
Trong tích tắc chưa đến một phần mười cái chớp mắt, khi đầu ngón tay hắn chạm vào rào cản phong ấn, tâm trí hắn đã kịp bắt lấy một thứ gì đó cực kỳ kỳ lạ.
Nó không phải là sát khí của một cường giả. Nó cũng không phải là sự kháng cự vô tri của một trận pháp cơ giới.
Mà nó là một "tiếng gọi".
Một tiếng gọi cực kỳ yếu ớt, khàn đặc, mơ hồ, mang theo sự tang thương và cô độc của ngàn vạn năm thời gian đằng đẵng. Nó không phát ra thành ngôn từ, âm thanh cụ thể, nhưng lại truyền thẳng vào linh hồn hắn một thông điệp bi ai đến cùng cực. Nó giống như tiếng khóc thầm lặng của một đứa trẻ bị bỏ rơi giữa đêm đông giá rét, khao khát hơi ấm, nhưng đứa trẻ đó lại nắm trong tay một sức mạnh khủng khiếp có thể hủy diệt cả thế giới.
Bàn tay phải của Cố Thanh Hàn siết chặt lấy nửa thanh kiếm gãy đến trắng bệch các đốt ngón tay. Hắn đứng đó rất lâu, tĩnh lặng như một pho tượng đá, để mặc cho gió tuyết quất từng cơn vùn vụt vào khuôn mặt tái nhợt và bộ y phục mỏng manh rách rưới. Hắn không cố gắng chạm tay vào phong ấn thêm một lần nào nữa, vì hắn biết rất rõ giới hạn của mình ở đâu. Với sức mạnh bé nhỏ của một kiếm nô Luyện Khí tầng ba, việc cưỡng ép phá vỡ một phong ấn thượng cổ là hành động tự sát ngu xuẩn nhất. Hắn chưa muốn chết. Hắn còn phải sống, phải mạnh lên.
Tuy nhiên, "tiếng gọi" mỏng manh đó đã vô tình gieo một hạt giống tò mò và đồng cảm vào sâu trong đáy lòng hắn. Nơi tận cùng của Kiếm Mộ u ám này, đằng sau bức tường sương mù bất khả xâm phạm kia, có một thứ gì đó đang chờ đợi hắn. Một thứ gì đó cô độc, bị vứt bỏ, giống hệt như hắn trong thế giới tu tiên này.
Khi ánh ban mai xám xịt nhàn nhạt bắt đầu xua tan bóng đêm đen đặc, nhuộm dần rặng núi tuyết, Cố Thanh Hàn xoay người. Hắn lầm lũi bước những bước chân nặng nhọc, khập khiễng rời khỏi Kiếm Mộ. Hắn phải trở về cái kho chứa tồi tàn đầy rẫy sự sỉ nhục, mùi mạt sắt và những trận đòn roi vô cớ trước khi đám quản sự thức giấc. Ngày mới lại bắt đầu, và hắn lại phải tiếp tục lặp lại công việc mài mười vạn thanh kiếm tiếp theo để đổi lấy sự sinh tồn hèn mọn.
Nhưng khi bóng dáng gầy guộc của hắn khuất sau làn sương mờ, nếu ai đó có thể nhìn sâu vào đôi mắt xám tĩnh lặng kia, họ sẽ thấy một ngọn lửa nhỏ nhoi, kiên định đã được thắp lên, rực cháy âm ỉ và không bao giờ có thể bị gió tuyết dập tắt.