Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 7: Đại Đệ Tử Hàn Phong (1)

Chương 7: Đại Đệ Tử Hàn Phong (1)


Ánh nắng chói chang của buổi ban trưa chiếu xuống những mái ngói xanh lam thanh thoát của Hàn Sương Kiếm Tông, phản chiếu một thứ ánh sáng lấp lánh như ngọc lưu ly tuyệt đẹp. Tông môn tọa lạc trên sườn núi cao, được thiết kế theo địa thế vươn mình lên trời, tượng trưng cho ý chí kiếm đạo không thể khuất phục. Từ con đường đá cẩm thạch trắng muốt, rộng thênh thang, trải dài bất tận nối liền từ khu vực nội môn xa hoa trên đỉnh núi xuống khu vực ngoại môn nhộn nhịp, một bóng người đang thong dong bước tới.

Thanh niên này mặc một bộ trường bào màu trắng tuyết, viền cổ và tay áo điểm xuyết những sợi chỉ bạc thêu chìm họa tiết mây cuốn cực kỳ tinh xảo. Mỗi bước đi của hắn đều nhẹ nhàng tựa như trôi trên mặt đất, nhưng lại mang theo một khí tràng áp bách vô hình khiến không khí xung quanh dường như đông đặc lại.

Hắn là Hàn Phong.

Năm nay mới hai mươi tư tuổi, nhưng Hàn Phong đã bước vào cảnh giới Kim Đan hậu kỳ, một độ cao mà hàng vạn đệ tử bình thường có tu luyện cả đời cũng không dám mơ tới. Trong toàn bộ lịch sử hơn ba trăm năm dài đằng đẵng của Hàn Sương Kiếm Tông, hắn được các vị trưởng lão đồng thanh đánh giá là thiên tài ngàn năm có một, một ngôi sao sáng chói nhất bầu trời phương bắc. Hắn là đại đệ tử chân truyền, kẻ đứng đầu không thể tranh cãi trong số mười đệ tử chân truyền danh giá, và cũng là người duy nhất được đích thân Chưởng Môn Hàn Thiên Hàn tự tay bồi dưỡng, xem như người kế vị hợp pháp cho chức vị Chưởng Môn trong tương lai. Sự tồn tại của hắn là niềm tự hào của tông môn, là tấm gương mà mọi kẻ bước chân lên con đường tu tiên đều phải ngước nhìn.

Hàn Phong sở hữu một khuôn mặt hoàn mỹ như tạc từ ngọc thạch, góc cạnh sắc sảo, nam tính, nhưng đôi mắt hẹp dài của hắn lại luôn toát lên một vẻ kiêu ngạo tột độ, lạnh lẽo đến thấu xương. Hắn quen với việc đứng ở trên cao nhìn xuống, quen với việc mọi kẻ khác phải phủ phục dưới chân mình. Bên hông hắn đeo một thanh trường kiếm. Vỏ kiếm khảm ngọc thạch xanh biếc quý giá, chuôi kiếm làm từ sừng giao long vạn năm, tỏa ra những tia huyền khí bạc lấp lánh bức người.

Hắn thong thả đi dọc theo con đường cẩm thạch. Đi đến đâu, những đệ tử ngoại môn và đám tạp dịch đang bận rộn dọn dẹp xung quanh đều hoảng sợ dừng ngay mọi công việc, vội vàng dạt dạt ra hai bên đường, cúi gập người sát xuống mặt đất ẩm ướt. Không một ai trong số họ dám to gan ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn. Sự uy nghiêm, quyền lực tuyệt đối của một cường giả Kim Đan hậu kỳ giống như một ngọn núi lớn tàng hình, sẵn sàng đè bẹp những kẻ yếu đuối, hèn mọn dám cả gan có ý niệm bất kính.

Hàn Phong bước đi với dáng vẻ bễ nghễ, ngẩng cao đầu, không hề liếc mắt nhìn những kẻ đang quỳ gối dưới chân mình lấy nửa lần. Trong thế giới quan của hắn, những kẻ yếu kém hơn đều giống như những con kiến hôi hám, sự tồn tại của họ chỉ để làm nền, làm bệ đỡ cho sự cao quý chói lọi của hắn. Mục tiêu của hắn hôm nay không phải là diễn võ trường hay khu vực trao đổi tài nguyên, mà là Kiếm Phòng ở phía Tây. Đó là một nơi thấp hèn, bẩn thỉu mà bình thường, một kẻ ưa sạch sẽ và sĩ diện như hắn sẽ chẳng bao giờ thèm đặt chân tới. Nhưng vài ngày trước, hắn có giao cho lão quản sự Kiếm Phòng mài lại một thanh linh kiếm dự phòng cấp thấp của mình, hôm nay nhân lúc rảnh rỗi, hắn tiện đường ghé qua lấy.

Trái ngược hoàn toàn với sự quang minh, rực rỡ và xa hoa bên ngoài, kho kiếm phía Tây vẫn giữ nguyên vẻ lụp xụp, u ám và nặc mùi gỉ sét như một nốt trầm chói tai trong bản nhạc hoàn mỹ của tông môn. Mái nhà lợp bằng cỏ tranh mục nát, những mảng tường đá phủ đầy rêu phong và mạng nhện.

Khi Hàn Phong bước qua cánh cửa gỗ xộc xệch, mùi mạt sắt hoen gỉ, mùi nấm mốc ẩm ướt hòa quyện với hơi thở lạnh lẽo xộc thẳng vào mũi khiến hắn phải khẽ nhíu đôi lông mày hoàn mỹ lại tỏ vẻ ghê tởm ra mặt. Hắn nhấc cao ống tay áo trắng muốt lên che ngang mũi, đôi mắt hẹp dài sắc lạnh quét nhanh qua không gian chật hẹp, tranh tối tranh sáng. Lão quản sự béo phệ, nịnh hót thường ngày không có ở đó. Thay vào đó, trong góc phòng tăm tối nhất, ẩm thấp nhất, chỉ có một thiếu niên gầy gò, mặc áo bào xám rách bươm đang khom cái lưng gầy guộc, cặm cụi mài kiếm bên chậu nước bằng gỗ đã đóng một lớp băng mỏng manh.

Đó chính là Cố Thanh Hàn.

Cố Thanh Hàn vừa trải qua một đêm kinh hoàng, thập tử nhất sinh tại vùng lõi Kiếm Mộ. Cơ thể Luyện Khí tầng ba mong manh của hắn vẫn còn lưu lại những vết bầm tím đen, những cơn đau nhức nhối thấu xương do dư chấn của trận pháp thượng cổ gây ra khi hắn liều lĩnh chạm tay vào. Mọi cử động nhỏ nhất đều kéo theo một cơn đau xé rách cơ bắp. Tuy nhiên, một kiếm nô thì không có thời gian để nghỉ ngơi, cũng không có quyền lực để than vãn. Từ khi gà chưa gáy sáng, hắn đã phải cật lực thức dậy, bắt đầu mài cho xong lô kiếm ngày hôm qua để kịp định mức khắc nghiệt mà tông môn đề ra.

Lúc này, bên cạnh chỗ hắn ngồi xổm là một chồng kiếm gồm vài chục thanh đã được mài phẳng phiu, sạch sẽ. Chúng được xếp ngay ngắn, cẩn thận thành từng lớp chồng lên nhau, lưỡi kiếm sáng bóng, bén ngót, phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt, yếu ớt của ngọn nến tàn leo lét sắp tắt.

Sự xuất hiện đột ngột của Hàn Phong lập tức kéo theo một luồng uy áp Kim Đan hậu kỳ khổng lồ tràn ngập, lấp đầy kho chứa vốn dĩ đã chật chội. Cố Thanh Hàn cảm thấy lồng ngực mình như bị một khối đá tảng vô hình nặng ngàn cân đè chặt xuống, nhịp tim đập loạn nhịp, hơi thở bỗng chốc trở nên khó khăn, nghẹn ứ nơi cổ họng. Nhưng, đôi bàn tay chằng chịt vết sẹo nứt nẻ của hắn vẫn tuyệt đối không dừng lại một khắc nào. Nhịp mài kiếm xẹt... xẹt... xẹt... đều đặn, nhịp nhàng và khô khốc vẫn tiếp tục vang lên như một cỗ máy vô hồn không biết đến sự mệt mỏi hay sợ hãi. Hắn biết rất rõ kẻ vừa bước vào là ai. Khí tức kiêu ngạo, bức người này ở ngoại môn không có người thứ hai. Nhưng quy tắc sinh tồn khắc nghiệt mà hắn tự đúc kết sau mười năm sống dưới đáy bùn nhơ là: im lặng làm việc của mình, tuyệt đối không được thu hút sự chú ý của những kẻ bề trên. Sự chú ý của chúng thường đi kèm với sự chà đạp.

Thế nhưng, sự phớt lờ vô ý, hay sự nhẫn nhục đó của Cố Thanh Hàn, trong mắt một kẻ kiêu ngạo ngất trời như Hàn Phong, lại giống như một mồi lửa châm ngòi cho sự tức giận vô cớ.

Hàn Phong bước những bước chân chậm rãi, cố tình gõ gót giày nạm bạc xuống nền đá tạo ra tiếng lộc cộc đầy đe dọa, tiến tới gần. Hắn dừng lại, nhìn từ trên cao xuống tên kiếm nô rách rưới đang quỳ rạp trên mặt đất bẩn thỉu, rồi ánh mắt khinh bỉ lại chuyển sang nhìn đống kiếm đã được xếp ngay ngắn bên cạnh. Trong suy nghĩ thiển cận và kiêu ngạo của Hàn Phong, sự tồn tại của những kẻ phế vật ti tiện như Cố Thanh Hàn trong tông môn này là một sự bôi nhọ, một vết nhơ dơ bẩn đối với danh tiếng thanh cao của Hàn Sương Kiếm Tông. Hắn chán ghét sự thấp hèn này.

Không nói không rằng, cũng chẳng cần đưa ra bất kỳ lý do nào, Hàn Phong bất thần vung mạnh chân phải lên.

Xoảng! Keng... keng... leng keng...

Mũi giày thêu chỉ bạc lấp lánh của hắn đá thẳng vào đống kiếm mà Cố Thanh Hàn đã phải mất cả một buổi sáng ròng rã, vắt kiệt sức lực và đổ không ít mồ hôi, máu tươi để mài giũa. Lực đá mang theo một tia huyền khí mỏng, khiến vài chục thanh kiếm đổ ụp xuống, văng tung tóe, lộn xộn khắp nền đá ẩm ướt, lấm lem bùn đất và mạt sắt đen ngòm. Có vài thanh va đập cực mạnh vào nhau, ma sát vào những hòn đá tảng góc nhọn, lập tức xuất hiện những vết mẻ nhỏ xíu, nham nhở trên phần lưỡi kiếm vừa được Cố Thanh Hàn mài sắc lẹm.

Âm thanh kim loại va đập chói tai xé toạc sự tĩnh lặng u ám của kho chứa, dội vào vách tường vang vọng.

Bàn tay đang cầm hòn đá mài của Cố Thanh Hàn dừng lại giữa không trung. Hắn không ngẩng đầu lên ngay, cũng không giật mình hoảng hốt. Hắn chỉ im lặng, cúi gập người, đôi mắt xám không gợn sóng nhìn những thanh kiếm mình vừa tốn bao công sức để chăm chút đang nằm lăn lóc, bẩn thỉu dưới mặt đất lạnh giá.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch