Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 8: Đại Đệ Tử Hàn Phong (2)

Chương 8: Đại Đệ Tử Hàn Phong (2)
Mười năm qua, hắn đã quen với việc thành quả lao động của mình bị giẫm đạp không thương tiếc.

"Mài lại."

Giọng nói của Hàn Phong lạnh lẽo, hách dịch vang lên ngay trên đỉnh đầu hắn, mang theo sự khinh miệt tột độ không hề che giấu. "Đống kiếm bẩn thỉu này làm bẩn mắt ta. Rác rưởi. Đồ vô dụng chỉ biết làm tốn cơm gạo của tông môn."

Từng lời chửi rủa của vị đại đệ tử chân truyền giống như những mũi kim nhọn hoắt đâm thẳng vào không gian u ám, nhắm thẳng vào lòng tự trọng của Cố Thanh Hàn. Hàn Phong cố tình hành động như vậy, không vì một lý do nào đặc biệt, chỉ đơn giản là hắn thấy ngứa mắt với sự im lặng có vẻ như bướng bỉnh, lầm lì của tên kiếm nô ti tiện này. Hắn muốn nhìn thấy sự hoảng sợ tột độ, muốn nghe tiếng van xin nức nở, tiếng khóc lóc cầu xin sự tha thứ, thứ âm thanh quen thuộc, ngọt ngào của những kẻ bề dưới mỗi khi đối mặt với quyền uy tuyệt đối của hắn. Hắn muốn tận hưởng cảm giác là một vị thần định đoạt số phận kẻ khác.

Nhưng, một lần nữa, Hàn Phong đã phải thất vọng tràn trề.

Cố Thanh Hàn hoàn toàn không nói một lời nào. Không hề có một tiếng thở dài thườn thượt tỏ vẻ oan ức, không hề có một cái nhíu mày phẫn nộ, cũng chẳng có nửa giọt nước mắt sợ hãi. Hắn chỉ lặng lẽ buông hòn đá mài đã mòn vẹt trên tay xuống vũng nước. Hắn chống hai bàn tay chằng chịt vết thương nứt nẻ xuống nền đá bẩn thỉu, chậm rãi nhổm người dậy, tấm lưng gầy gò vẫn thẳng tắp.

Cố Thanh Hàn bước từng bước chân trần rớm máu trên nền đá lạnh buốt. Hắn khom người, bắt đầu kiên nhẫn nhặt lại từng thanh kiếm vương vãi trên mặt đất bẩn. Mỗi một thanh nhặt lên, hắn đều cẩn thận nhúng vào chậu nước lạnh buốt, dùng những ngón tay đông cứng miết nhẹ để rửa sạch bùn đất dơ bẩn bám trên thân kiếm, rồi lại lặng lẽ mang về chỗ cũ, xếp gọn gàng, chuẩn bị hòn đá mài để làm lại từ đầu. Hắn vuốt ve những vết mẻ mới xuất hiện do cú đá của Hàn Phong, đôi mắt không hề biểu lộ sự phẫn nộ, mà chỉ là một sự chấp nhận số phận một cách lạnh lùng.

Mọi động tác của Cố Thanh Hàn đều diễn ra một cách tĩnh lặng, nhẫn nhục và điềm nhiên đến mức khó tin, như thể việc bị đá đổ thành quả lao động, bị sỉ nhục trước mặt chỉ là một cơn gió thoảng qua ngoài cửa sổ, hoàn toàn không đáng để hắn phải bận tâm phẫn nộ.

Tuy nhiên, nếu Hàn Phong có đủ sự nhạy bén và không bị che mắt bởi thói kiêu ngạo, hắn sẽ tinh ý nhận ra một chi tiết nhỏ nhoi nhưng chết người. Bàn tay phải của Cố Thanh Hàn lúc này, khi di chuyển đi nhặt những thanh kiếm xa nhất, không hề đặt hờ thả lỏng bên hông. Hắn đã luồn sâu bàn tay đó vào bên trong lớp áo bào xám rách nát trước ngực. Những ngón tay vặn vẹo, chai sần đang nắm thật chặt lấy phần chuôi của nửa thanh kiếm gãy được giấu kín sát da thịt đang đập thình thịch. Hắn nắm chặt, siết mạnh đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, không còn một giọt máu, truyền từng luồng hơi ấm phẫn nộ, từng cơn sóng uất hận vào thứ kim loại lạnh lẽo đen kịt đó.

Hắn đang kìm nén. Hắn đang dùng toàn bộ sức mạnh ý chí được rèn giũa suốt mười năm để kìm nén một ngọn núi lửa cuồng bạo chực chờ bùng nổ trong lồng ngực. Bởi vì Cố Thanh Hàn biết rất rõ, chỉ cần hắn mất kiểm soát, chỉ cần hắn để lộ ra dù chỉ một tia sát khí hay một cái nhìn oán hận, cái giá phải trả ngay lập tức sẽ là cái chết tức tưởi dưới lưỡi kiếm bạc sáng loáng kia. Nhẫn nhịn. Sinh tồn. Chờ đợi cơ hội. Đó là vũ khí sắc bén nhất của hắn lúc này.

Hàn Phong đứng chắp hai tay sau lưng, nhíu mày nhìn thái độ câm lặng, cam chịu, cun cút làm theo mệnh lệnh của Cố Thanh Hàn. Trái với dự đoán, hắn không hề có được sự thỏa mãn như mong muốn khi ức hiếp kẻ yếu. Sự tĩnh lặng đáng sợ, không một gợn sóng sợ hãi, cũng không có vẻ hoảng loạn trong đôi mắt xám sâu thẳm của tên kiếm nô khi ngước lên nhặt thanh kiếm cuối cùng nằm ngay dưới mũi giày hắn, khiến Hàn Phong bỗng cảm thấy vô cùng khó chịu, một cỗ tức giận vô cớ trào dâng. Đó không phải là ánh mắt khúm núm của một con chó bị chủ đánh đập, mà là ánh mắt của một mặt hồ đóng băng ngàn năm, sâu thẳm, tĩnh lặng và giấu kín những bí mật nguy hiểm dưới lớp băng dày.

"Ngươi nhìn gì?"

Hàn Phong gắt lên một tiếng, âm điệu cao hơn một chút, bộc lộ sự bực dọc và mất bình tĩnh. Hắn ghét cay ghét đắng ánh mắt bất khuất đó. Uy áp Kim Đan hậu kỳ từ người hắn bất ngờ bùng nổ, tỏa ra mạnh mẽ hơn gấp bội, giống như một bàn tay vô hình khổng lồ ép mạnh lên đôi vai gầy guộc của Cố Thanh Hàn, muốn bẻ gãy cột sống của hắn.

"Cúi đầu xuống!" Hàn Phong quát lớn, mệnh lệnh đanh thép mang theo sát ý không thể chối từ, dội vang khắp kho chứa.

Dưới áp lực khổng lồ đột ngột ập tới, Cố Thanh Hàn cảm thấy xương cốt toàn thân kêu lên những tiếng răng rắc thê thảm, như muốn vỡ vụn ra thành từng mảnh. Sức mạnh chênh lệch một trời một vực giữa Luyện Khí tầng ba và Kim Đan hậu kỳ là sự thật quá tàn nhẫn, giống như một con kiến nhỏ bé đang cố sức so vai với một con voi ma mút. Hai đầu gối hắn run lên bần bật, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm trán, nhưng hắn gồng mình, siết chặt cơ hàm chống đỡ, tuyệt đối không quỳ xuống đất. Hắn có thể chết, nhưng đầu gối sẽ không chạm đất.

Tuy nhiên, dưới sức ép ngạt thở đó, phần cổ của Cố Thanh Hàn từ từ, chậm rãi cúi gập xuống.

Nhưng, hắn không cúi đầu trước uy quyền hay sự vĩ đại của Hàn Phong. Hắn cúi đầu nhìn chằm chằm vào thanh kiếm rỉ sét, sứt mẻ đang cầm trên tay, thanh kiếm vừa bị đá văng xuống bùn đất lấm lem. Đôi mắt xám của hắn phản chiếu lưỡi thép lạnh lẽo, che giấu hoàn toàn sát ý tột cùng, sắc lẹm đang cuộn trào, gào thét bên trong lồng ngực.

Sự cúi đầu chậm chạp và gượng ép này, trong cái nhìn kiêu ngạo của Hàn Phong, cuối cùng cũng là sự khuất phục thảm hại của một kẻ yếu đuối cặn bã trước sức mạnh tuyệt đối. Hàn Phong hừ lạnh một tiếng đắc ý, sự bực dọc trong lòng phần nào được xoa dịu. Hắn liếc nhìn không gian xung quanh một lần nữa, cảm thấy nán lại cái nơi thấp hèn, bốc mùi bẩn thỉu này thêm một khắc nào nữa cũng là bôi nhọ thân phận cao quý của mình. Quản sự thì chẳng thấy bóng dáng đâu, hắn quyết định quay về, ngày mai sẽ sai một tên tạp dịch khác xuống đây lấy linh kiếm dự phòng sau.

Hàn Phong phất mạnh ống tay áo trắng muốt, quay gót, sải những bước dài ngạo nghễ ra khỏi kho kiếm, mang theo luồng gió lạnh kiêu ngạo. Hắn không thèm để lại nửa cái liếc mắt cho kẻ đang cúi đầu phía sau, coi Cố Thanh Hàn như một hạt bụi không đáng để bận tâm.

Khi bóng dáng trường bào trắng lấp lánh của Hàn Phong đã khuất hẳn sau rặng cây tuyết tùng, Cố Thanh Hàn vẫn duy trì tư thế cúi đầu bất động mất một lúc lâu. Tiếng bước chân xa dần. Không khí áp bách tan biến. Lát sau, hắn mới chậm rãi, mệt mỏi ngẩng mặt lên. Trong kho kiếm tranh tối tranh sáng, đôi mắt xám của hắn không còn vương chút ánh sáng nhẫn nhịn nào nữa, chỉ còn lại sự u ám lạnh lẽo, tàn độc tột độ.

Hắn từ từ rút nửa thanh kiếm gãy màu đen kịt từ trong ngực áo ra. Ngón tay cái đầy những vết chai sần của hắn miết nhẹ lên lưỡi thép câm lặng. Lưỡi thép dường như cũng cảm nhận được sự cộng hưởng từ linh hồn chủ nhân, khẽ tỏa ra một luồng khí tức lạnh nhạt.

Một ngày nào đó...

Hắn thầm nhủ trong lòng, lời thề vô thanh nhưng nặng tựa ngàn cân, khắc sâu vào từng tấc xương tủy, ăn mòn vào tâm trí. Một ngày nào đó, khi thanh kiếm này thực sự được rút ra, nợ máu sẽ trả bằng máu, mọi sự sỉ nhục sẽ được rửa sạch.

Cố Thanh Hàn thu kiếm gãy vào ngực áo, ngồi xổm xuống chỗ cũ. Hắn tiếp tục cầm hòn đá mài lên. Tiếng xẹt... xẹt... lại vang lên, đều đặn, nhẫn nại, khô khốc và lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Hắn đang mài kiếm. Nhưng đồng thời, hắn cũng đang mài giũa nỗi nhục nhã vừa trải qua, biến nó thành thức ăn nuôi dưỡng một ý chí sắt đá, đang kiên nhẫn chờ ngày đủ sắc bén để xé rách bầu trời tông môn này.





trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch