Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Quạ Đen Của Tân Thế Giới

Chương 13: Thức Tỉnh Sơ Khai & Hỗn Loạn

Chương 13: Thức Tỉnh Sơ Khai & Hỗn Loạn



Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng nhỏ, chỉ còn tiếng thở dốc nhè nhẹ của Makino và nhịp tim đập vững chãi, mạnh mẽ của Raven. Vòng tay hắn ôm sát lấy thân hình mềm mại, nóng rực của người phụ nữ, tận hưởng khoảnh khắc chiến thắng đầu tiên trong cuộc đời mới này. Hắn đã có được Hồn Hồn Quả, và cũng có được sự ỷ lại tuyệt đối từ người phụ nữ dịu dàng nhất Làng Cối Xay Gió.

Thế nhưng, cảm giác thỏa mãn bá đạo ấy không kéo dài được bao lâu.

Đột nhiên, đồng tử màu tím ngân của Raven co rút kịch liệt. Một cơn đau buốt óc xé rách màng nhĩ vang lên ngay bên trong vỏ não hắn. Không phải là âm thanh vật lý, mà là một sự bùng nổ của sóng linh hồn.

Vù... vù vù...

Năng lực của Trái Ác Quỷ vừa mới thức tỉnh, giống như một con dã thú bị nhốt trong lồng giam hàng thế kỷ vừa được sổ lồng, bắt đầu bành trướng một cách điên cuồng và hoàn toàn mất kiểm soát. Khả năng "Linh Hồn Cảm Ứng" - thứ quyền năng giúp hắn nhìn thấu linh hồn vạn vật - không dừng lại ở căn phòng nhỏ này, mà giống như một cơn sóng thần vô hình, quét phăng mọi chướng ngại vật lan rộng ra xung quanh.

Mười mét.

Hắn lập tức "nhìn" thấy vô số những đốm sáng nhỏ li ti màu xanh lục và xám xịt dưới sàn nhà, ngoài sân cỏ. Đó là linh hồn của những con giun đất, những bầy kiến, những con dế mèn đang đào bới sau cơn bão. Hàng ngàn đốm sáng lập lòe kèm theo những dao động tần số thấp xộc thẳng vào não bộ.

Hai mươi mét.

Vùng cảm ứng bao trùm lấy khu rừng phía sau nhà. Những linh hồn lớn hơn xuất hiện. Một con lợn rừng với quầng sáng màu đỏ đục ngầu, đầy sự hung hăng và giận dữ vì ổ của nó bị bão phá hủy. Một đàn chim sẻ với những đốm sáng màu vàng nhạt đang co ro trên cành cây, phát ra những sóng sợ hãi li ti. Một con rắn độc với linh hồn màu xanh lam lạnh lẽo đang trườn qua những đám lá khô.

Ba mươi mét... Bốn mươi mét...

Cơn bão cảm ứng tiếp tục càn quét, chạm tới những ngôi nhà lân cận ở rìa Làng Cối Xay Gió. Hắn bắt đầu "nhìn" thấy linh hồn của con người. Những quầng sáng hình người với đủ loại màu sắc: màu xám ảm đạm của sự mệt mỏi, màu hồng phai của những giấc mơ bình yên, màu nâu đục của sự lo âu về vụ mùa...

Năm mươi mét!

Đó là giới hạn tối đa mà não bộ của một thiếu niên mười lăm tuổi có thể chịu đựng trong lần thức tỉnh đầu tiên.

"Aaaaaa!"

Raven gầm lên một tiếng đau đớn đến xé ruột gan. Hắn buông thõng vòng tay đang ôm Makino, hai tay vung lên ôm chặt lấy đầu mình, mười ngón tay cấu chặt vào da đầu như muốn cạy tung hộp sọ ra.

Cảm giác đó giống như có hàng vạn người đang gào thét, khóc lóc, rên rỉ, gầm gừ cùng một lúc ngay bên trong màng nhĩ của hắn. Lượng thông tin siêu nhiên quá tải đổ dồn vào một não bộ vật lý chưa từng được rèn luyện để xử lý những dữ liệu vĩ mô như vậy. Linh hồn xuyên không của hắn vô cùng mạnh mẽ, đủ sức hàng phục Hồn Hồn Quả, nhưng thân xác của hắn thì lại không theo kịp tốc độ của sự vĩ đại đó.

Mắt hắn hoa lên, hàng vạn màu sắc của linh hồn chớp tắt liên hồi, đan xen vào nhau tạo thành một mớ bùng nhùng khiến hắn buồn nôn đến cực điểm. Máu tươi bắt đầu rỉ ra từ khóe môi và hai hốc mũi của Raven, nhỏ từng giọt đỏ thẫm xuống sàn nhà bằng gỗ.

"Raven! Raven! Em sao thế này?!"

Makino hoảng loạn tột độ. Vừa một giây trước, hắn còn là một người đàn ông bá đạo, mạnh mẽ tuyên bố sẽ xé nát linh hồn của bất kỳ kẻ nào dám chạm vào nàng. Vậy mà giây tiếp theo, hắn lại gục ngã, lăn lộn trên sàn nhà với bộ dạng thống khổ như đang bị hàng ngàn con dao lăng trì.

Nàng không biết chuyện gì đang xảy ra, cũng chẳng hiểu Trái Ác Quỷ mang lại lời nguyền khủng khiếp gì, nàng chỉ biết một điều duy nhất: Người con trai này đang đau đớn, và nàng phải giúp hắn.

Không một chút do dự hay sợ hãi trước đôi mắt màu tím ngân đang trợn ngược, hằn đầy những tia máu đỏ lòm của Raven, Makino lao thẳng tới. Nàng quỳ sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, vòng đôi cánh tay mảnh mai của mình ôm lấy thân hình đang co giật bần bật của hắn. Nàng áp chặt khuôn mặt đầm đìa mồ hôi và máu của hắn vào lồng ngực mình, nơi trái tim đang đập liên hồi vì hoảng sợ.

"Không sao đâu, Raven... Có chị ở đây rồi. Đừng sợ... ngoan nào..."

Nàng thì thầm bằng chất giọng run rẩy nhưng chứa chan sự yêu thương vô hạn. Đôi bàn tay thon thả của nàng liên tục vuốt ve mái tóc đen rối bời của hắn, cố gắng truyền cho hắn tất cả hơi ấm và sự bình yên mà nàng có.

Và một điều kỳ diệu đã xảy ra.

Trong cơn bão táp của hàng vạn âm thanh linh hồn đang xé nát tâm trí, Raven bỗng cảm nhận được một sự tĩnh lặng tuyệt đối.

Nơi khuôn mặt hắn áp vào, quầng sáng linh hồn màu cam rực rỡ của Makino bao bọc lấy hắn. Khác với những linh hồn tạp nham ngoài kia, linh hồn của nàng thuần khiết, dịu êm và mang tính chữa lành một cách kỳ lạ.

Quầng sáng màu cam ấy hoạt động giống như một bức tường thành kiên cố, hoặc một màng lọc âm thanh khổng lồ. Khi những dao động hỗn loạn từ bán kính năm mươi mét lao đến, chúng vấp phải sự ấm áp vô biên từ linh hồn của Makino và ngay lập tức bị trung hòa, triệt tiêu.

Tiếng gào thét của con lợn rừng dần biến mất. Tiếng râm ran của côn trùng tắt lịm. Những mảnh vỡ cảm xúc của dân làng lân cận cũng bị chặn lại hoàn toàn bên ngoài quầng sáng màu cam ấy.

Chỉ còn lại duy nhất một âm thanh, một tần số dao động đang vỗ về linh hồn đang tổn thương của hắn. Đó là sự dịu dàng, sự lo lắng đến tột cùng, và tình yêu thương vô điều kiện của người phụ nữ đang ôm hắn.

"Chị... Makino..."

Raven khó nhọc thì thầm, đôi mắt tím ngân từ từ khép lại.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch