Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Quạ Đen Của Tân Thế Giới

Chương 14: Thức Tỉnh Sơ Khai & Hỗn Loạn

Chương 14: Thức Tỉnh Sơ Khai & Hỗn Loạn

Cơn đau đầu vỡ tung chững lại rồi rút đi như thủy triều. Hắn hít một hơi thật sâu, thu vào lồng ngực mùi hương hoa nhài thanh khiết, ngập tràn mùi vị của người phụ nữ trưởng thành, rồi buông thõng hai tay, chìm vào một giấc ngủ sâu không mộng mị. Thân thể hắn hoàn toàn thả lỏng, phó thác toàn bộ sinh mệnh của mình trong vòng tay êm ái của nàng.

...

Khi Raven một lần nữa mở mắt ra, không gian xung quanh đã nhuốm màu cam đỏ của ánh chiều tà lọt qua khe cửa sổ.

Hắn đang nằm trên chiếc giường gỗ quen thuộc của mình. Đầu hắn không còn đau nhức nữa, thay vào đó là một sự thanh minh, sảng khoái đến không ngờ. Hắn cảm nhận được cơ thể mình nhẹ bẫng, tràn đầy một nguồn năng lượng mới mẻ, hùng hậu và hoàn toàn chịu sự sai khiến của ý chí hắn.

Linh hồn xuyên không và Trái Ác Quỷ cuối cùng đã đạt được sự cân bằng hoàn mỹ, kết thúc quá trình dung hợp đầy đau đớn.

Hắn khẽ cựa mình, định ngồi dậy thì nhận ra một sức nặng ấm áp đè lên cánh tay phải.

Makino đang nằm gục bên mép giường, hai tay vẫn nắm chặt lấy bàn tay thô ráp của hắn. Nàng mặc bộ váy xanh đã nhàu nhĩ, khuôn mặt kiều diễm vô cùng tiều tụy. Quầng thâm hiện rõ dưới đôi mắt đang nhắm nghiền, sắc môi tái nhợt vì mệt mỏi. Nàng ngủ rất nông, đôi mày liễu thỉnh thoảng lại nhíu lại như đang trăn trở điều gì đó.

Cạnh giường, trên chiếc bàn nhỏ là một chậu nước ấm đã nguội, vài chiếc khăn mặt sạch, và một bát cháo trắng vẫn còn vương vấn hơi ấm.

Dòng ký ức về cơn bão cảm ứng tràn về trong tâm trí Raven. Hắn nhớ lại cảm giác não bộ sắp nổ tung, nhớ lại hàng vạn tiếng gào thét của vạn vật, và nhớ lại cách mà người phụ nữ bé nhỏ này đã ôm chặt lấy hắn, dùng chính sự thuần khiết trong linh hồn mình để che chắn cho hắn khỏi sự hỗn loạn của Trái Ác Quỷ.

Hắn từ từ rút tay ra, chống người ngồi dậy. Hắn nhắm mắt lại, thử điều động sức mạnh.

Một ý niệm xẹt qua trong đầu, "Bật."

Ngay lập tức, thế giới vật lý biến mất, thay vào đó là một thế giới ngập tràn ánh sáng linh hồn. Hắn lại nhìn thấy quầng sáng màu cam tuyệt đẹp của Makino, nhìn thấy những sinh vật nhỏ bé quanh nhà. Nhưng lần này, không còn tiếng ồn, không còn sự quá tải. Mọi thông tin đều được não bộ tiếp nhận, sàng lọc và phân tích một cách hoàn hảo, trơn tru như một cỗ máy vi tính siêu việt. Hắn có thể tùy ý điều chỉnh phạm vi cảm ứng từ một mét đến tối đa năm mươi mét.

"Tắt."

Thế giới linh hồn biến mất. Hắn lại nhìn thấy căn phòng xập xệ, nhìn thấy khuôn mặt say ngủ của Makino dưới ánh chiều tà. Năng lực sơ khai nhất của Hồn Hồn Quả - Linh Hồn Cảm Ứng - đã hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát. Giờ đây, hắn có thể chủ động quét qua mọi sinh vật, nhìn thấu sức mạnh, cảm xúc và những ý đồ thầm kín của chúng.

"Ưm..."

Makino khẽ rên rỉ, hàng mi dài khẽ chớp rồi từ từ mở ra. Đôi mắt nâu vô hồn vì ngái ngủ chớp chớp vài cái, rồi đột nhiên mở to khi nhận ra người trên giường đã ngồi dậy và đang nhìn mình chằm chằm bằng một ánh mắt vô cùng nhu hòa.

"Raven! Em tỉnh rồi! Ôi trời ơi, tạ ơn trời đất!"

Nàng bật dậy, gạt phăng mọi sự mệt mỏi, đưa hai bàn tay áp chặt lên khuôn mặt góc cạnh của hắn, sờ nắn khắp nơi như để kiểm tra xem hắn còn nguyên vẹn hay không. Nước mắt lại chực trào ra trên khóe mi nàng.

"Em làm chị sợ chết khiếp... Em đã hôn mê suốt hai ngày hai đêm rồi, thỉnh thoảng cơ thể lại bốc cháy lên như hòn than, rồi lại lạnh toát như băng... Chị không dám gọi bác sĩ, chị sợ người ta phát hiện ra chuyện Trái Ác Quỷ... Chị sợ lắm..."

Nghe những lời nức nở của nàng, trái tim đã từng chai sạn vì máu tanh của Raven bỗng chốc mềm nhũn. Suốt hai ngày hai đêm, người phụ nữ này đã bỏ mặc quán rượu, bỏ mặc mọi công việc, túc trực bên cạnh một kẻ mà đối với thế giới này chỉ là một thằng nhóc mồ côi không thân thích. Nàng tự mình lau người, bón từng muỗng nước, thức trắng đêm để trông chừng hắn.

Món nợ ân tình này, quá lớn.

"Xin lỗi vì đã làm chị lo lắng, chị Makino," Raven nhẹ nhàng gỡ hai bàn tay đang run rẩy của nàng ra khỏi mặt mình, rồi chủ động đan mười ngón tay của mình vào những ngón tay thon dài của nàng, siết chặt lại.

Đôi mắt màu đen láy của hắn hiện tại không bật chế độ cảm ứng, nhưng sự sắc sảo, kiên định bên trong lại càng mạnh mẽ hơn gấp bội.

"Trái Ác Quỷ đã hoàn toàn dung hợp. Em hiện tại rất khỏe, khỏe hơn bao giờ hết."

Makino ngơ ngác nhìn hắn, cảm nhận sự vững chãi và nhiệt độ nóng hổi truyền qua lòng bàn tay. Cậu thiếu niên yếu ớt ngày xưa thực sự đã chết trong cơn bão đêm đó rồi. Người đang ngồi trước mặt nàng, là một người đàn ông trưởng thành, một cường giả thực thụ đang từng bước vươn lên từ trong bóng tối.

"Chị chưa ăn gì suốt hai ngày qua đúng không? Mặt chị tái nhợt rồi kìa," Raven khẽ nhíu mày, giọng điệu mang theo sự trách móc nhưng tràn ngập sự cưng chiều.

Hắn buông tay nàng ra, với lấy bát cháo trắng trên bàn, dùng chiếc thìa gỗ xúc một thìa, thổi nhẹ rồi đưa đến sát môi Makino.

"Há miệng ra nào. Lần này, đến lượt em chăm sóc chị."

Makino đỏ bừng mặt, đôi môi mỏng khẽ mấp máy định từ chối, nhưng dưới ánh mắt bá đạo không cho phép phản kháng của hắn, nàng ngoan ngoãn hé môi, đón lấy thìa cháo ấm áp.

Khung cảnh chiều tà hắt qua cửa sổ, nhuộm vàng cả căn phòng gỗ xập xệ, chiếu lên hai bóng người một vững chãi, một mỏng manh. Hắn kiên nhẫn múc từng thìa cháo, nhìn gò má nàng dần ửng hồng trở lại dưới sự chăm sóc của mình, để mặc cho những toan tính lạnh lùng của một sát thủ tạm thời lắng xuống, nhường chỗ cho hơi ấm của hiện tại.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch