Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Quạ Đen Của Tân Thế Giới

Chương 3: Makino & Quán Rượu Ấm Áp

Chương 3: Makino & Quán Rượu Ấm Áp



Ánh nắng ban mai của vùng biển Đông Hải rọi qua những tán lá rậm rạp, vẽ nên những vệt sáng lốm đốm trên con đường đất nện dẫn từ bìa rừng vào trung tâm Làng Cối Xay Gió. Không khí buổi sáng mát rượi, mang theo hương vị mặn mòi đặc trưng của đại dương hòa quyện cùng mùi ngai ngái của cỏ cây còn đẫm sương đêm.

Raven bước đi chậm rãi trên con đường mòn quen thuộc. Mỗi bước chân của hắn đều nặng trĩu, không phải vì mệt mỏi, mà vì hắn đang cố gắng cảm nhận và kiểm soát từng thớ cơ trên cơ thể mới này. Sự yếu ớt của thân xác phàm nhân mười tám tuổi khiến hắn cảm thấy ngột ngạt. Hơi thở hơi gấp gáp chỉ sau một đoạn đường ngắn, những bước đi lảo đảo như người say rượu, tất cả đều là minh chứng cho một cơ thể suy dinh dưỡng, thiếu hụt nền tảng thể lực trầm trọng.

"Đúng là một mớ bòng bong," Raven lẩm bẩm, bàn tay phải vô thức siết lại rồi buông ra. "Cơ bắp nhão nhoét, phản xạ thần kinh chậm chạp. Nếu gặp phải một tên hải tặc quèn có chút kinh nghiệm thực chiến, e rằng mình không trụ nổi qua ba hiệp."

Dù mang trong đầu hàng vạn kiến thức về các phương pháp tu luyện Haki, về những kỹ năng chiến đấu đỉnh cao của thế giới này, nhưng nếu không có một nền tảng thể chất tương xứng, mọi tri thức đó cũng chỉ là đồ bỏ đi. Một cái vỏ rỗng tuếch không thể chứa đựng dòng năng lượng khổng lồ. Việc cấp bách nhất hiện tại, là phải thiết lập một chế độ rèn luyện ma quỷ để ép xác thịt này vượt qua giới hạn phàm nhân.

Khi Raven tiến gần đến khu vực dân cư của Làng Cối Xay Gió, những âm thanh nhộn nhịp của buổi sáng bắt đầu vang lên. Tiếng cối xay gió khổng lồ quay kẽo kẹt trên những ngọn đồi xanh mướt, tiếng những người phụ nữ gọi nhau đi lấy nước, tiếng cười đùa của lũ trẻ con chạy nhảy trên những con phố nhỏ lót đá. Khung cảnh thanh bình, êm ả đến lạ thường, hoàn toàn đối lập với sự tàn khốc và đẫm máu mà thế giới ngoài kia đang che giấu.

"A, Raven! Cháu đã khỏe lại rồi sao?"

Một giọng nói ồm ồm vang lên. Đó là bác trưởng làng Woop Slap, người đang đứng trước cửa nhà, tay cầm một chiếc tẩu thuốc bằng gỗ. Khuôn mặt nhăn nheo của ông lộ rõ vẻ hiền từ và một chút thương hại.

"Dạ, cháu ổn rồi thưa trưởng làng," Raven mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, khiêm tốn, hoàn toàn khớp với vỏ bọc của một cậu thanh niên hiền lành, mồ côi. Hắn biết cách điều chỉnh cơ mặt, giấu kín sự lạnh lùng và những toan tính sâu xa vào tận đáy mắt.

Dọc theo con đường, những người dân làng khác cũng quay lại nhìn hắn bằng ánh mắt xót xa. Ai trong ngôi làng này cũng biết hoàn cảnh của cậu thanh niên tội nghiệp đó. Từ khi cha mẹ bị hải tặc sát hại trong một lần ra khơi đánh cá kết hợp săn bắn, Raven phải sống lay lắt bằng nghề đặt bẫy thú rừng và sống dựa vào tình thương, sự cưu mang của những người hàng xóm tốt bụng. Một thân một mình chống chọi với cái đói, cái rét, không ít lần cậu ta gục ngã vì ốm đau.

"Tội nghiệp thằng bé, gầy gò quá..."

"Hôm qua thấy nó sốt cao nằm mê man, tưởng chừng không qua khỏi, may mà cô Makino qua chăm sóc..."

Những lời thì thầm to nhỏ lọt vào tai Raven. Hắn không bận tâm đến sự thương hại đó, bởi hắn hiểu, đối với những người dân hiền lành, thật thà này, đó là cách họ thể hiện sự quan tâm. Tuy nhiên, cái tên "Makino" vừa được nhắc đến lại khiến một dòng điện chạy dọc sống lưng hắn, đánh thức một cảm xúc mãnh liệt được chôn giấu sâu thẳm trong linh hồn của thân xác này.

Bước chân của Raven bất giác tăng nhanh hơn. Hắn hướng thẳng về phía trung tâm làng, nơi có một tòa nhà gỗ hai tầng được sơn màu nâu nhạt, mái ngói đỏ tươi nổi bật dưới ánh nắng mặt trời. Trước cửa quán có treo một tấm biển gỗ được chạm khắc tinh xảo: *Partys Bar*.

Đó chính là quán rượu duy nhất của Làng Cối Xay Gió, cũng là nơi lưu giữ nhiều kỷ niệm ấm áp nhất của Raven nguyên bản.

Hắn đẩy nhẹ cánh cửa quán. Tiếng chuông gió treo trên mép cửa vang lên những âm thanh lanh lảnh, vui tai, như một lời chào đón thân thuộc. Không gian bên trong quán rượu khá rộng rãi, thoáng đãng, được bài trí bằng những bộ bàn ghế gỗ mộc mạc, sạch sẽ. Mùi gỗ thông thoang thoảng hòa lẫn với hương vị thơm nức của thức ăn nóng hổi đang bốc lên từ phía quầy pha chế.

"Kính chào quý khách! Xin đợi một lát, đồ ăn sáng sắp..."

Một giọng nói trong trẻo, mềm mại và êm ái như tiếng nước róc rách trong khe suối vang lên từ phía sau quầy bar. Người phụ nữ trẻ vừa cất lời đang quay lưng lại, bận rộn khuấy một nồi cháo đang sôi lục bục trên bếp lò.

Khi nghe thấy tiếng chuông cửa mà không thấy tiếng bước chân ồn ào quen thuộc của những lão ngư dân hay lũ nhóc tỳ phá phách, cô quay đầu lại.

Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt Raven như bị hút chặt vào bóng hình ấy.

Makino.

Người phụ nữ trẻ hai mươi hai tuổi, chủ nhân của quán rượu Partys Bar. Nàng sở hữu một vẻ đẹp dịu dàng, hiền thục đến nao lòng. Mái tóc màu xanh lá đậm được cắt ngang vai, mềm mại ôm lấy khuôn mặt trái xoan thanh tú, tôn lên làn da trắng hồng không tì vết. Đôi mắt nàng to tròn, mang một màu nâu đen trong veo, sâu thẳm, luôn ánh lên sự bao dung, ấm áp như ánh mặt trời mùa xuân.

Nàng mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng giản dị, cổ áo hơi mở, để lộ một phần xương quai xanh quyến rũ, khoác bên ngoài là một chiếc tạp dề màu xanh nhạt. Dù trang phục không hề phô trương, nhưng lại tôn lên vóc dáng phụ nữ trưởng thành vô cùng mặn mà, đẫy đà của nàng. Bầu ngực căng tròn, nảy nở ẩn hiện sau lớp áo, mang đậm hơi hướm của một người chị, một người mẹ luôn sẵn sàng ôm ấp, vỗ về những tâm hồn tổn thương.

"Raven? Em... em đã dậy được rồi sao?"

Makino đặt vội chiếc muôi gỗ xuống, đôi mắt nàng mở to vì ngạc nhiên, pha lẫn sự mừng rỡ và lo âu. Nàng vội vã bước vòng qua quầy bar, tiến lại gần hắn. Hương thơm dịu nhẹ, thanh khiết tỏa ra từ cơ thể nàng xộc thẳng vào mũi Raven, khiến hắn vô thức nín thở.

Thịch. Thịch. Thịch.

Trái tim trong lồng ngực Raven đột ngột đập mạnh, một nhịp đập nhanh bất thường, vượt tầm kiểm soát của ý chí lạnh lùng mà hắn vừa thiết lập. Đó không phải là phản ứng của linh hồn hiện đại kiêu ngạo, mà là sự trỗi dậy mạnh mẽ của những cảm xúc chân thành, mãnh liệt nhất từ thân xác này. Tình yêu thầm kín, sự dựa dẫm, lòng biết ơn vô hạn của Raven cũ đối với người phụ nữ trước mặt đã hòa làm một với hắn, ăn sâu vào tận xương tủy.

Raven nguyên bản đã yêu Makino. Yêu say đắm cái sự dịu dàng, ân cần của nàng. Nhưng sự tự ti của một kẻ mồ côi nghèo khó, yếu ớt đã khiến hắn chôn chặt tình cảm đó, chỉ dám đứng từ xa nhìn lén nàng, nhận lấy sự chăm sóc của nàng với tư cách là một đứa em trai tội nghiệp.

Nhưng hiện tại thì khác. Kẻ đang đứng đây là một linh hồn mang theo tri thức của một thế giới khác, một kẻ thấu hiểu bản chất của sức mạnh và không bao giờ biết đến hai chữ "tự ti".

"Em ổn, chị Makino." Raven mỉm cười. Một nụ cười tự tin, ấm áp nhưng lại phảng phất một nét trầm ổn, nam tính mà Makino chưa từng thấy ở cậu thiếu niên rụt rè ngày trước.

Hắn chủ động bước tới, rút ngắn khoảng cách giữa hai người.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch