Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Quạ Đen Của Tân Thế Giới

Chương 29: Niềm Tin Của Makino

Chương 29: Niềm Tin Của Makino



"Mẹ em nói: "Makino... chị xin lỗi vì phải bỏ lại thằng bé một mình... Chị không có gì để đền đáp em... Xin em, hãy thay chị... coi chừng thằng bé giùm chị nếu có chuyện gì xảy ra. Đừng để nó phải cô độc trên cõi đời này...""

Những lời trăn trối của người mẹ quá cố vang vọng trong căn phòng nhỏ, đập mạnh vào tâm trí Raven. Hắn không phải là Raven thật sự, hắn là một linh hồn xuyên không mượn xác. Nhưng cơ thể này, dòng máu này, và cả những ký ức mờ nhạt còn sót lại trong tiềm thức vẫn thuộc về người mẹ bạc mệnh kia. Một cảm giác chua xót kỳ lạ dâng lên trong lồng ngực hắn.

"Chị đã hứa với bà ấy..." Makino cúi gục đầu xuống mép giường, khóc nức nở. "Chị đã thề với bầu trời rằng sẽ bảo vệ em, chăm sóc em cho đến khi em trưởng thành, có thể tự đứng vững trên đôi chân của mình. Vậy mà... vậy mà ba ngày trước, chị lại chỉ biết đứng trốn trong góc tối, nhìn em một mình đơn độc chống lại mười lăm tên ác quỷ... Chị thật vô dụng..."

Bàn tay nàng nắm chặt lấy thành giường gỗ, những móng tay cắm sâu vào lớp gỗ thô ráp đến mức rỉ máu. Sự bất lực, sự xót xa, và nỗi ân hận đang gặm nhấm tâm hồn người con gái lương thiện này. Nàng hận bản thân không có sức mạnh, không thể sát cánh chiến đấu cùng hắn, không thể san sẻ những vết thương trên cơ thể hắn.

Nhiệt độ trong phòng bỗng nhiên giảm xuống một chút.

Trong khoảnh khắc xúc động cực độ, Linh Hồn Cảm Ứng của Raven vô thức được kích hoạt, không phải dưới dạng một làn sóng áp lực, mà giống như một màng mỏng vô hình bao trùm lấy cơ thể Makino.

Thế giới vật chất mờ dần, thay vào đó là màu sắc của những linh hồn.

Và khi nhìn thấy "linh hồn" của Makino, Raven đã sững sờ.

Linh hồn của nàng không mang màu sắc u ám, sợ hãi như những con thú bị dồn vào đường cùng, cũng không mang màu đỏ rực hung bạo như bọn hải tặc. Nó là một quầng sáng màu lục bích trong vắt, ấm áp và vô cùng rực rỡ, tỏa ra một sức sống mãnh liệt.

Nhưng điều khiến hắn chấn động không phải là màu sắc, mà là "trạng thái" của linh hồn ấy. Thông qua sự cộng hưởng năng lực, Raven có thể đọc được chính xác mười phần những cảm xúc tận cùng sâu thẳm nhất đang cuộn trào trong nội tâm Makino.

Sự lo lắng, ân hận vì lời hứa với người mẹ quá cố chỉ là một phần rất nhỏ. Phần lớn nhất, mãnh liệt nhất đang bao trùm lấy toàn bộ linh hồn nàng... là tình yêu.

Không phải là thứ tình cảm chị em xóm giềng đơn thuần. Không phải là lòng thương xót đối với một đứa trẻ mồ côi. Đó là sự si tình sâu đậm, sự ỷ lại, sự ngưỡng mộ và khao khát dâng hiến vô điều kiện. Quầng sáng lục bích kia đang vươn những tua rua mềm mại, quấn quýt và hòa quyện lấy luồng khí tức u ám, tàn nhẫn của linh hồn hắn, như muốn dùng sự trong sạch của bản thân để gột rửa đi mọi tội lỗi cho hắn.

Nàng đã yêu hắn. Yêu từ lúc nào không hay. Có lẽ từ cái đêm hắn gục ngã vì kiệt sức sau khi thức tỉnh trái ác quỷ, hay từ những buổi hắn lặng lẽ ngồi trong góc tối bảo vệ quán rượu, hoặc có lẽ là sự bùng nổ của tình cảm khi hắn bất chấp tính mạng để bảo vệ nàng khỏi lưỡi kiếm của bọn hải tặc.

Tình cảm đó đã chín muồi, vượt qua ranh giới của sự e ngại tuổi tác, phá vỡ mọi vỏ bọc luân thường đạo lý trong tâm trí nàng. Nàng chỉ biết một điều: Nàng không thể sống thiếu hắn.

Raven hít một hơi thật sâu, thu lại Linh Hồn Cảm Ứng. Thế giới thực tại quay trở lại. Makino vẫn đang gục đầu bên mép giường, tiếng khóc thút thít như xé nát cõi lòng.

"Chị ngốc thật."

Giọng nói trầm thấp của Raven vang lên, mang theo một lực hút khó cưỡng.

Hắn từ từ nâng cánh tay phải lên. Bàn tay to lớn, thô ráp, chai sạn vì những bài tập rèn luyện địa ngục, vươn ra và nhẹ nhàng đặt lên mái tóc mềm mại của Makino.

Makino hơi giật mình, tiếng khóc nhỏ dần. Nàng từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt ngấn lệ đỏ hoe nhìn hắn đầy vẻ bất ngờ.

Bàn tay Raven trượt dần xuống, những ngón tay mang theo hơi ấm nóng rực lướt qua gò má thanh tú, cẩn thận gạt đi những giọt nước mắt mặn chát đang đọng lại trên khóe mi nàng. Chuyển động của hắn vô cùng dịu dàng, trái ngược hoàn toàn với sự tàn nhẫn lúc hắn cầm giáo đâm xuyên yết hầu kẻ thù.

"Khóc đủ chưa?" Hắn mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi không mang theo chút dã tâm hay sát khí nào.

Makino khẽ gật đầu, hít mũi một cái, bẽn lẽn cúi gầm mặt xuống không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm dường như có thể nhìn thấu mọi tâm can của hắn.

Raven đột nhiên xoay người, một động tác khá mạnh khiến vết thương trên bả vai trái nhói lên, nhưng hắn không quan tâm. Hắn đưa tay nắm lấy cổ tay nhỏ bé của Makino, kéo mạnh.

"Á!"

Makino kêu lên một tiếng kinh hô nhỏ.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch