Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Quạ Đen Của Tân Thế Giới

Chương 30: Niềm Tin Của Makino

Chương 30: Niềm Tin Của Makino
Dưới lực kéo bất ngờ của Raven, cơ thể nhỏ bé của nàng mất đà, ngã nhào về phía trước, đổ ập vào vòm ngực rắn chắc và nóng rực của hắn.

Nàng luống cuống định chống tay đứng dậy, sợ sẽ đè trúng vết thương của hắn. Nhưng một cánh tay vạm vỡ đã vòng qua eo nàng, siết chặt, giam cầm nàng trong lồng ngực rộng lớn.

"Đừng nhúc nhích."

Hơi thở của Raven phả nóng hổi bên tai nàng. Tiếng nói trầm đục của hắn mang theo sự mệnh lệnh tuyệt đối, nhưng lại khiến cả cơ thể Makino mềm nhũn ra như bún.

Nàng nằm im lìm trong vòng tay hắn, đầu tựa sát vào hõm vai bên phải, nghe rõ từng nhịp đập mạnh mẽ từ trái tim của người đàn ông này. Mùi hương nam tính ngai ngái xen lẫn mùi thuốc sát trùng xộc thẳng vào mũi, khiến đầu óc nàng trở nên mê muội, trống rỗng. Hai gò má nàng đỏ bừng như bốc cháy, hơi thở trở nên gấp gáp, từng luồng khí nóng hổi phả vào vùng da ngực trần của Raven.

Raven đưa tay nâng cằm Makino lên, ép đôi mắt nâu ngấn nước của nàng phải đối diện trực diện với ánh nhìn rực lửa của mình.

"Những lời hứa của mẹ em, hãy quên hết đi." Raven gằn từng chữ, âm thanh vang vọng trong căn phòng vắng lặng. "Từ ngày hôm nay trở đi, sẽ không có đứa trẻ mồ côi nào cần sự chăm sóc ở đây cả. Cũng sẽ không còn "chị Makino" nào nữa."

Makino mở to mắt, đồng tử khẽ rung lên. "Raven... em..."

"Gọi anh là Raven." Hắn ngắt lời, ngón tay cái nhẹ nhàng miết lên bờ môi anh đào mềm mại, đang run rẩy của nàng. "Và từ nay, anh sẽ gọi em là Makino."

Sự thay đổi danh xưng vô cùng bá đạo, vô lý, nhưng lại phá vỡ lớp màng mỏng manh cuối cùng ngăn cách giữa hai linh hồn. Cụm từ "em Makino" từ miệng một thiếu niên mười lăm tuổi thốt ra không hề mang sự xấc xược, mà mang theo sự chiếm hữu độc đoán của một vị vua.

Nước mắt Makino lại trào ra, nhưng lần này không phải là nước mắt của sự ân hận hay lo sợ, mà là những giọt lệ của sự hạnh phúc tột cùng. Nàng hiểu rõ ý nghĩa đằng sau sự thay đổi danh xưng đó. Hắn đã chấp nhận tình cảm của nàng, và hắn muốn nàng không còn coi hắn là một đứa em trai cần sự che chở, mà là một người đàn ông đích thực, một chỗ dựa vững chắc cho phần đời còn lại của nàng.

"Vâng... Raven..." Makino thì thầm, giọng nói ngọt ngào, run rẩy như một con chiên ngoan đạo vừa tìm thấy đấng cứu thế của đời mình. Nàng chủ động vòng hai tay ôm lấy cổ hắn, đôi mắt khẽ khép hờ.

Dưới ánh trăng bàng bạc chiếu rọi qua khung cửa sổ nhỏ, hai bóng người hòa quyện vào nhau.

Raven cúi đầu xuống, đôi môi nóng bỏng của hắn phủ lên bờ môi mềm mại, ẩm ướt của Makino. Không hề do dự, không hề rụt rè, nụ hôn đầu tiên mang theo sự cuồng nhiệt, bá đạo và khát khao chiếm hữu mãnh liệt nhất của một con ác thú vừa nếm được hương vị ngọt ngào của tình yêu.

Makino khẽ rên rỉ trong cổ họng, cơ thể nhỏ bé của nàng run lên bần bật dưới sự tấn công dồn dập của hắn. Nàng hoàn toàn thả lỏng sự kháng cự, mặc cho chiếc lưỡi điêu luyện của sát thủ xâm nhập, khám phá mọi ngóc ngách, càn quét từng chút mật ngọt bên trong khuôn miệng. Hai tay nàng siết chặt lấy bờ vai vạm vỡ của hắn, móng tay bấu nhẹ vào lớp da thịt nóng rực, như thể sợ rằng nếu buông lỏng ra, giấc mơ đẹp đẽ này sẽ tan biến thành mây khói.

Nụ hôn kéo dài tưởng chừng như vô tận. Nó không chỉ đơn thuần là sự khao khát thể xác, mà là sự dung hợp của hai linh hồn. Một linh hồn hắc ám, đầy rẫy tội lỗi được gột rửa bởi sự thanh khiết, trong sáng. Một linh hồn yếu ớt, cô độc tìm thấy bến đỗ bình yên, vĩnh hằng dưới đôi cánh của quỷ dữ.

Khi hai người buông nhau ra, cả hai đều thở dốc. Khuôn mặt Makino đỏ ửng lan đến tận mang tai, đôi môi sưng mọng, ướt át, ánh mắt mê ly ngập tràn sự si tình không thể che giấu. Nàng rúc sâu vào lồng ngực hắn, như một chú mèo con ngoan ngoãn tìm hơi ấm.

Raven mỉm cười nhẹ, cánh tay vòng qua eo siết chặt lấy cơ thể nàng hơn nữa. Hắn vùi mặt vào mái tóc màu lục thẫm, hít sâu hương thơm dịu ngọt vương vấn.

"Ngủ đi, Makino." Hắn thì thầm bên tai nàng. "Bầu trời có sập xuống, cũng đã có anh chống đỡ cho em."

Trong đêm đen tĩnh mịch của Làng Cối Xay Gió, bóng ma của hải tặc, sự nghèo đói và nỗi sợ hãi dường như đã bị đẩy lùi hoàn toàn. Bỏ lại sau lưng những toan tính đẫm máu cho tương lai mịt mù phía trước, Raven lúc này chỉ muốn nhắm mắt lại, tận hưởng trọn vẹn đặc ân của một người đàn ông: bảo vệ và yêu thương người phụ nữ thuộc về mình. Một nụ hôn giản dị, ấm áp trong căn phòng nhỏ bé này đã đủ để xua tan đi cái lạnh lẽo của biển đêm ngoài kia.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch