Makino hơi sững lại. Nàng ngước nhìn hắn, đột nhiên cảm thấy cậu nhóc mà nàng vẫn luôn chăm sóc dường như đã cao lớn hơn, vững chãi hơn chỉ sau một đêm ốm nặng. Ánh mắt sâu thẳm, tĩnh lặng của hắn nhìn thẳng vào mắt nàng, không né tránh, không bối rối, mang theo một lực hút kỳ lạ khiến tim nàng chợt hẫng đi một nhịp.
"Em vừa ốm dậy, sao không nghỉ ngơi thêm? Bên ngoài gió biển buổi sáng còn lạnh lắm." Makino nhanh chóng lấy lại vẻ tự nhiên, giọng nói mềm mại mang theo sự trách móc đầy yêu thương. Nàng theo thói quen giơ tay lên, định sờ trán hắn xem còn sốt hay không.
Nhưng trước khi bàn tay mềm mại của nàng chạm vào trán, Raven đã đưa tay lên, nhẹ nhàng nhưng kiên định nắm lấy cổ tay nàng.
Da thịt chạm nhau. Sự mềm mại, ấm áp từ cổ tay Makino truyền sang lòng bàn tay thô ráp của Raven. Makino giật mình, đôi mắt nâu tròn xoe nhìn hắn đầy bối rối. Từ trước đến nay, Raven luôn rụt rè, chưa bao giờ dám có một cử chỉ đụng chạm chủ động và dứt khoát như vậy.
"Em thực sự đã khỏi hẳn rồi. Cảm ơn chị vì bát cháo tối qua, nếu không có chị, có lẽ em đã không qua khỏi." Raven hạ thấp giọng, một tông giọng trầm ấm, nam tính, ánh mắt hắn khóa chặt vào khuôn mặt ửng hồng của nàng, truyền tải một sự chân thành và biết ơn sâu sắc.
"Em... em không sao là tốt rồi..." Makino vội vã rút tay lại, hai gò má nàng đỏ ửng lên như quả cà chua chín. Nàng bối rối quay mặt đi, lấy tay vuốt lại những lọn tóc lòa xòa bên tai để che giấu sự ngượng ngùng đột ngột. "Lại bàn ngồi đi, chị vừa nấu xong nồi cháo hải sản. Em phải ăn nóng cho đổ mồ hôi ra thì mới dứt hẳn cơn cảm được."
Raven mỉm cười gật đầu, thong thả bước tới chiếc bàn gỗ cạnh cửa sổ và kéo ghế ngồi xuống. Hắn không vội vàng ép sát. Sự tinh tế trong giao tiếp dạy hắn rằng, với một người phụ nữ hiền thục, bao dung như Makino, cần phải tiến từng bước một, thay thế dần hình ảnh cậu em trai yếu đuối bằng một người đàn ông trưởng thành, vững chãi để nàng có thể tựa vào.
Chỉ một lát sau, Makino mang ra một bát cháo nóng hổi, khói bốc lên nghi ngút mang theo mùi thơm ngào ngạt của gạo nếp, tôm, mực và một chút hành ngò. Nàng đặt bát cháo trước mặt hắn, cẩn thận đưa thêm một chiếc thìa gỗ.
"Ăn từ từ thôi nhé, còn nóng lắm đấy." Makino dặn dò, ánh mắt nàng lại trở về vẻ dịu dàng, ân cần của một người chị chăm sóc em trai.
Raven cầm thìa, múc một miếng cháo đưa lên miệng. Hạt gạo nhừ tơi, vị ngọt thanh của hải sản tươi sống hòa quyện với chút cay nồng của tiêu và hành lá tạo nên một hương vị tuyệt hảo. Nhưng điều khiến hắn cảm thấy ấm lòng nhất không phải là món ăn ngon, mà là tấm chân tình ẩn chứa trong từng hạt gạo. Trong cái thế giới tàn khốc, nơi người ta sẵn sàng giết nhau vì một miếng ăn, một tờ Beri, thì bát cháo nóng hổi này mang giá trị lớn hơn bất kỳ kho báu nào.
Hắn ăn chậm rãi, tận hưởng từng chút hơi ấm lan tỏa trong dạ dày. Makino đứng tựa vào quầy bar, dùng một chiếc khăn bông sạch lau những chiếc ly thủy tinh, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn hắn.
Trong ánh nắng ban mai rọi qua ô cửa sổ, bóng lưng của Makino hiện lên thật thanh bình. Đối với thế giới rộng lớn ngoài kia, nàng chỉ là một chủ quán rượu bình thường, không có sức mạnh, không có thế lực. Nhưng đối với Raven hiện tại, người phụ nữ mang vẻ đẹp chín mọng, dịu hiền này chính là bến đỗ bình yên nhất.
Hắn vừa ăn, vừa âm thầm quan sát nàng. Mái tóc xanh mượt mà, khuôn ngực đầy đặn phập phồng theo từng nhịp thở nhẹ nhàng, vòng eo thon gọn ẩn sau lớp tạp dề, tất cả tạo nên một bức tranh tuyệt mỹ về sự nữ tính thuần khiết. Hắn cảm nhận được sự khao khát chiếm hữu đang râm ran trong huyết quản, một khát vọng được ôm trọn người phụ nữ này vào lòng, được vuốt ve, che chở và nếm trọn sự ngọt ngào của nàng.
Nhưng hắn biết, bây giờ chưa phải lúc.
Hắn quá yếu ớt. Ngôi làng này, dẫu trông có vẻ thanh bình, nhưng thực chất lại là một nơi vô cùng nguy hiểm. Bất cứ lúc nào, một băng hải tặc đi ngang qua cũng có thể san phẳng nơi này thành bình địa, cướp đi sinh mạng của Makino và tất cả những người dân lương thiện. Sự yên bình hiện tại chỉ là giả tạo, xây dựng trên sự may mắn mỏng manh.
"Ngon lắm," Raven đặt thìa xuống bát, ngước lên nhìn Makino với nụ cười chân thành. "Tay nghề của chị luôn là tuyệt nhất, Makino."
"Em cứ khéo nịnh." Makino bật cười, nụ cười rạng rỡ như làm sáng bừng cả không gian quán rượu. Nàng bước tới dọn dẹp bát đĩa, vô tình cúi người xuống, để lộ ra đường rãnh sâu hun hút giữa hai bầu ngực căng mọng qua lớp áo sơ mi mỏng tang.
Ánh mắt Raven hơi tối lại, hắn hít sâu một hơi để áp chế ngọn lửa dục vọng vừa nhen nhóm, điềm tĩnh thu hồi ánh nhìn. Hắn đứng dậy, vươn vai một cái khoan khoái.
"Em phải đi rồi. Cảm ơn chị vì bữa sáng."
"Em định đi đâu? Cơ thể còn chưa khỏe hẳn, đừng có vội lên núi đặt bẫy thú đấy nhé!" Makino nhíu mày lo lắng, giọng nói đầy sự quan tâm thiết thực.
"Em chỉ ra bờ biển hóng gió một chút thôi. Em hứa sẽ không làm gì quá sức đâu." Raven đáp lời, giọng điệu kiên định nhưng vẫn giữ sự tôn trọng, ôn hòa.
Hắn bước ra cửa, nhưng khi vừa chạm tay vào nắm đấm, hắn đột ngột dừng lại. Quay người nhìn người phụ nữ dịu dàng đang nhìn mình bằng ánh mắt đầy lo âu, Raven nghiêm túc nói:
"Chị Makino."
"Sao vậy, Raven?" Nàng chớp mắt ngơ ngác.
"Cảm ơn chị vì tất cả những gì chị đã làm cho em suốt những năm qua." Hắn nói, từng chữ rõ ràng, rành mạch, mang theo sức nặng của một lời thề. "Từ nay về sau, em sẽ bảo vệ chị. Sẽ không một ai được phép làm tổn thương chị, dù chỉ là một sợi tóc."
Không đợi Makino kịp phản ứng, Raven đẩy cửa bước ra ngoài, để lại một khoảng không im lặng trong quán rượu. Chuông gió lại rung lên lanh lảnh, mang theo nụ cười tự tin của hắn tan vào làn gió biển.
Bên trong quán, Makino đứng sững sờ, chiếc khăn lau ly trên tay rơi xuống bàn cái "phịch". Khuôn mặt nàng đỏ bừng lan tận mang tai, trái tim đập rộn lên những nhịp trống dồn dập. Lời nói bá đạo, ánh mắt thâm trầm, nam tính của cậu thiếu niên vừa rồi cứ vang vọng mãi trong tâm trí nàng, khuấy động mặt hồ tĩnh lặng trong sâu thẳm tâm hồn người phụ nữ trẻ tuổi.
Bước ra ngoài ánh nắng, nụ cười hiền lành trên môi Raven lập tức tắt ngấm, thay vào đó là sự lạnh lẽo, vô tình sắc như lưỡi đao. Hắn nhìn xuống đôi bàn tay thô ráp của mình, ánh mắt lóe lên sự quyết tâm sắt đá.
Muốn thực hiện được lời thề đó, hắn phải trở nên mạnh mẽ. Không phải là sự mạnh mẽ của một kẻ mạnh ở Biển Đông, mà là sự mạnh mẽ đủ sức nghiền nát những kẻ thù hùng mạnh nhất trên Đại Hải Trình. Hắn phải vắt kiệt từng giọt mồ hôi, từng chút sức lực của cơ thể này để đánh thức những khả năng tiềm ẩn, để chuẩn bị cho những cuộc tàn sát khốc liệt sắp tới.
Hắn thu hồi ánh mắt, sải những bước dài về phía mỏm đá hoang vắng nằm cách xa ngôi làng. Từng đợt sóng bạc đầu của Biển Đông vẫn ngày đêm gầm gào vỗ vào bờ cát, lạnh lẽo và vô tình như chính con đường mà hắn đã chọn.