Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Quạ Đen Của Tân Thế Giới

Chương 31: Hồi Phục & Phát Hiện Song Tu Linh Hồn

Chương 31: Hồi Phục & Phát Hiện Song Tu Linh Hồn



Những tia nắng rực rỡ của buổi ban mai hắt qua khe rèm cửa, mang theo hơi ấm xua tan đi cái se lạnh của biển khơi mùa thu. Làng Cối Xay Gió dường như đã bừng tỉnh sau cơn ác mộng, tiếng búa gõ lách cách sửa chữa mái nhà, tiếng nói cười lao xao bắt đầu vang lên từ xa vọng lại.

Bên trong căn phòng nhỏ trên tầng hai của quán Partys Bar, bầu không khí lại tĩnh lặng và ngọt ngào đến lạ thường.

Raven mở mắt. Cảm giác đầu tiên ập đến không phải là cơn đau nhức quen thuộc từ vết chém trên bả vai, mà là sự mềm mại, ấm áp đang áp sát vào lồng ngực mình.

Makino đang say ngủ trong vòng tay hắn. Khuôn mặt thanh tú của nàng áp sát vào hõm vai hắn, hơi thở đều đặn, nhè nhẹ phả vào vùng da cổ. Mái tóc màu lục thẫm rối bời xõa tung trên chiếc gối trắng tinh. Đêm qua, sau nụ hôn định mệnh đó, nàng đã ngoan ngoãn chui vào chăn, vòng tay ôm chặt lấy eo hắn như sợ rằng nếu buông lỏng ra, hắn sẽ lại biến mất vào bóng tối nguy hiểm kia.

Sự mệt mỏi suốt ba ngày đêm thức trắng chăm sóc hắn cuối cùng cũng đánh gục sức chịu đựng của một cô gái bình thường. Nàng ngủ rất sâu, khóe môi thỉnh thoảng khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười mỉm hạnh phúc.

Raven khẽ cử động cánh tay phải, cẩn thận vuốt lại vài lọn tóc lòa xòa trên trán nàng. Ánh mắt hắn, một sát thủ từng tay nhuốm máu không biết bao nhiêu sinh mạng, lúc này lại toát lên sự cưng chiều và dịu dàng đến khó tin. Hắn nhận ra, sự tồn tại của người con gái này không còn là một "trách nhiệm" hay một "bóng hình quen thuộc trong nguyên tác" nữa, mà đã trở thành một mỏ neo vững chắc giữ cho nhân tính của hắn không bị bóng tối của Hồn Hồn Quả và những ký ức kiếp trước nuốt chửng.

Khi hắn định rút cánh tay trái đang bị thương lại để đổi tư thế cho thoải mái hơn, một cảm giác kỳ lạ chợt lóe lên trong đại não.

"Hửm?" Raven hơi chau mày.

Hắn chậm rãi cử động khớp vai trái. Không có cơn đau thấu xương, không có cảm giác cơ bắp bị rách toạc. Thay vào đó, hắn chỉ cảm thấy hơi ngứa ngáy ở lớp da bên ngoài. Hắn cúi đầu nhìn xuống lớp băng gạc trắng toát đang quấn quanh vai mình. Dưới lớp gạc mỏng, hắn có thể lờ mờ nhìn thấy vết thương sâu hoắm đêm qua giờ đây đã kết vảy hoàn toàn, lớp thịt đỏ hỏn đang khép miệng với một tốc độ mà người thường có nằm mơ cũng không thể tưởng tượng nổi.

Chưa dừng lại ở đó, Raven nhắm mắt lại, chủ động kích hoạt Linh Hồn Cảm Ứng để kiểm tra trạng thái tinh thần lực của bản thân.

Trận chiến với nhóm hải tặc, đặc biệt là cú bùng nổ Linh Hồn Chi Phối để hạ gục mười hai tên cùng lúc, đã vắt kiệt gần như toàn bộ năng lượng linh hồn của hắn. Theo dự tính ban đầu, với cơ thể mười lăm tuổi chưa phát triển hoàn thiện này, hắn cần ít nhất một tuần lễ tịnh dưỡng, kết hợp với ăn uống đầy đủ mới có thể khôi phục lại tinh thần lực về trạng thái sung mãn.

Thế nhưng ngay lúc này, "bể chứa" linh hồn trong tâm trí hắn đang tràn trề nhựa sống. Một luồng năng lượng màu lục bích ấm áp, rực rỡ đang không ngừng xoáy tròn, bổ sung và cường hóa luồng năng lượng u ám nguyên thủy của hắn. Lượng linh hồn lực không chỉ phục hồi 100%, mà dường như còn trở nên tinh thuần và cô đặc hơn trước rất nhiều.

"Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?" Raven lẩm bẩm. Trái ác quỷ Hồn Hồn (Soru Soru no Mi) có khả năng tự phục hồi thương tích cho người sử dụng sao? Không, trong nguyên tác, Big Mom sở dĩ đao thương bất nhập là do cơ địa bẩm sinh quái vật của mụ ta (Bóng Bay Sắt) kết hợp với Haki Vũ Trang cường đại. Bản thân trái Hồn Hồn không mang lại đặc tính tự chữa lành vật lý mạnh mẽ như hệ Zoan.

Raven nhíu mày suy nghĩ, ánh mắt hắn vô tình rơi xuống bàn tay nhỏ bé của Makino đang đan chặt lấy bàn tay hắn đặt trên ngực.

Hắn nhớ lại tối hôm qua, khi Linh Hồn Cảm Ứng vô thức kích hoạt, hắn đã nhìn thấy linh hồn của Makino là một quầng sáng màu lục bích vô cùng ấm áp, chứa đựng tình yêu thương và sự si tình tuyệt đối dành cho hắn. Và ngay lúc này, luồng năng lượng đang tuôn chảy dào dạt trong cơ thể hắn cũng mang đúng màu sắc và khí tức đó.

Một giả thuyết vô cùng điên rồ, nhưng lại hợp logic đến kỳ lạ, xẹt qua trong đầu Raven.

Trong thế giới One Piece, Haki được định nghĩa là "sức mạnh ý chí", là thứ năng lượng tiềm ẩn bên trong mỗi sinh vật. Còn Hồn Hồn Quả là trái ác quỷ thao túng trực tiếp "linh hồn". Vậy nếu ý chí và linh hồn là hai mặt của một đồng xu?

Big Mom sử dụng nỗi sợ hãi (Life or Treat) để thao túng linh hồn. Mụ ta gieo rắc sự kinh hoàng, ép nạn nhân phải sợ hãi, từ đó linh hồn họ dao động, suy yếu và bị mụ ta rút đi dễ dàng. Mụ ta dùng "sự tiêu cực" để cướp đoạt năng lượng.

Nhưng Raven thì khác. Từ khi xuyên không, hắn chưa bao giờ ép Makino phải sợ hãi hắn. Ngược lại, hắn bảo vệ nàng, trở thành chỗ dựa cho nàng. Tình cảm của Makino dành cho hắn không phải là sự sợ hãi, mà là sự dâng hiến tự nguyện, là tình yêu sâu đậm nhất, thuần khiết nhất.

"Linh Hồn Song Tu..."

Bốn chữ này đột nhiên bật ra trong tâm trí Raven.

Hắn hiểu rồi. Khi hai linh hồn có sự gắn kết tình cảm sâu sắc, đặc biệt là tình yêu nam nữ chân thật, và có sự tiếp xúc thân mật về mặt thể xác, trái ác quỷ Hồn Hồn sẽ hoạt động như một cỗ máy cộng hưởng. Nó không cướp đoạt, mà nó đồng hóa và khuếch đại năng lượng linh hồn của cả hai bên.

Sự quan tâm, những cái chạm tay ân cần, và đặc biệt là nụ hôn chứa đựng tình yêu mãnh liệt đêm qua của Makino, đã vô tình tạo ra một cầu nối linh hồn. Năng lượng tích cực từ linh hồn màu lục bích của nàng đã tuôn chảy sang hắn, bù đắp sự thiếu hụt tinh thần lực, đồng thời kích thích cơ thể vật lý của hắn đẩy nhanh quá trình trao đổi chất, tự chữa lành vết thương với tốc độ cực quang.

Cơ chế này bá đạo và hoàn mỹ hơn rất nhiều so với việc đi cướp đoạt tuổi thọ bằng sự sợ hãi. Năng lượng rút từ sự sợ hãi thường mang theo tạp niệm, u ám và có thể gây bất ổn tinh thần (giống như những cơn cuồng thực của Big Mom). Trong khi đó, năng lượng sinh ra từ tình yêu thương tự nguyện lại vô cùng thuần khiết, ổn định và có khả năng nuôi dưỡng ngược lại cơ thể vật lý.

Raven hít một hơi thật sâu. Hắn đã tìm ra chiếc chìa khóa thực sự để mở khóa tiềm năng vô tận của trái ác quỷ cấp thần này. Một phương pháp tu luyện không cần chém giết đẫm máu, mà lại mang đến khoái cảm và sự thỏa mãn tột cùng.

"Ưm..."

Đúng lúc đó, Makino khẽ cựa mình. Nàng từ từ mở đôi mắt nâu to tròn ngập nước. Khi nhận ra mình đang nằm trọn trong vòng tay của Raven, hai gò má nàng lập tức ửng đỏ lên như ráng chiều.

"Em... anh... chào buổi sáng..." Nàng lắp bắp, vội vàng muốn rút tay lại và ngồi dậy, sự ngượng ngùng của một cô gái chưa từng trải đời bộc lộ rõ rệt. Dù đêm qua đã nồng nhiệt trao nụ hôn đầu, nhưng dưới ánh sáng ban ngày, nàng vẫn cảm thấy vô cùng bối rối khi đối diện với sự thân mật này.

Nhưng Raven không để nàng toại nguyện. Bàn tay to lớn của hắn siết chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn, kéo nàng nằm ập lại vào lồng ngực mình.

"Định trốn đi đâu thế, vợ ngốc?" Raven khẽ cười, giọng nói trầm ấm đầy ma mị.

Chữ "vợ ngốc" phát ra từ miệng hắn khiến Makino như bị điểm huyệt.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch