Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Quạ Đen Của Tân Thế Giới

Chương 32: Hồi Phục & Phát Hiện Song Tu Linh Hồn

Chương 32: Hồi Phục & Phát Hiện Song Tu Linh Hồn

Cả cơ thể nàng cứng đờ, trái tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

"Anh... anh gọi em là gì cơ?" Nàng ngước lên nhìn hắn, đôi môi anh đào hơi hé mở, ánh mắt ngập tràn sự hoang mang nhưng cũng không giấu nổi sự mong chờ.

"Anh nói, em định trốn đi đâu, vợ của anh." Raven cúi sát đầu xuống, trán chạm trán với nàng. Đôi mắt đen láy của hắn nhìn sâu vào đôi mắt nâu của nàng, không hề có nửa điểm đùa cợt.

Nước mắt Makino lại ứa ra, nhưng khóe môi nàng lại nở một nụ cười rạng rỡ nhất từ trước đến nay. Nàng vòng hai tay ôm lấy cổ hắn, chủ động rướn người lên, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên môi hắn thay cho câu trả lời.

Raven đáp trả ngay lập tức. Nụ hôn ban đầu chỉ là sự chạm môi nhẹ nhàng, nhưng rất nhanh chóng, nó biến thành một cơn lốc cuồng nhiệt. Lưỡi hắn tách mở hàm răng trắng đều của nàng, cuốn lấy chiếc lưỡi đinh hương ngọt ngào, tham lam mút mát mọi mật ngọt bên trong.

Bàn tay trái của Raven, vốn bị thương và dường như đã hồi phục hoàn toàn sau một đêm cộng hưởng linh hồn, giờ đây tự do di chuyển. Hắn luồn tay vào dưới lớp váy ngủ mỏng manh của Makino, vuốt ve dọc theo đường cong mềm mại của tấm lưng trần mịn màng.

Cơ thể Makino giật nảy lên như bị điện giật. Nàng khẽ rên rỉ trong cổ họng, một âm thanh mềm mại, nũng nịu kích thích đến tận cùng bản năng dã thú của người đàn ông.

Hắn lật người, nhẹ nhàng đè nàng dưới thân mình. Chiếc váy ngủ màu trắng xô xệch, để lộ ra đôi chân thon dài và một phần bầu ngực nảy nở, căng tròn lấp ló dưới lớp vải.

Makino nhắm nghiền mắt lại, hàng mi dài khẽ rung động. Nàng biết điều gì sắp xảy ra, nhưng nàng không hề sợ hãi hay kháng cự. Nàng yêu hắn, yêu đến cuồng si, và nàng nguyện ý dâng hiến tất cả những gì quý giá nhất của đời người con gái cho vị vua của lòng mình.

"Em có sợ không, Makino?" Raven thì thầm bên tai nàng, hơi thở nóng rực phả vào vành tai nhạy cảm khiến nàng rùng mình.

"Không... chỉ cần là anh... em không sợ gì cả..." Nàng đáp lời bằng một giọng nói mỏng manh như tơ nhện, nhưng lại chứa đựng sự kiên định tuyệt đối.

Câu nói đó chính là mồi lửa cuối cùng châm nổ thùng thuốc súng.

Raven cúi xuống, phủ kín đôi môi đang mời gọi. Những nụ hôn rải rác từ môi, chuyển dần xuống chiếc cổ thon dài trắng ngần, rồi nán lại nơi xương quai xanh quyến rũ. Bàn tay thô ráp của hắn trượt dần ra phía trước, bao trọn lấy bầu ngực mềm mại, căng tràn sức sống của nàng. Sự kích thích lạ lẫm khiến Makino không thể kiềm chế được những tiếng thở dốc kiều diễm.

Chiếc váy ngủ vướng víu nhanh chóng bị lột bỏ, ném xuống sàn nhà lạnh lẽo. Dưới ánh nắng ban mai rọi vào phòng, cơ thể hoàn mỹ của Makino phơi bày trọn vẹn trước mắt Raven. Làn da trắng như tuyết, mịn màng không tì vết, vòng eo nhỏ nhắn thắt lại, đối lập hoàn toàn với vòng ba đầy đặn và đôi gò bồng đảo nảy nở. Nàng giống như một kiệt tác nghệ thuật mà Thượng Đế ban tặng cho thế gian.

Raven không vội vã. Hắn dùng sự kiên nhẫn và kỹ năng điêu luyện của một người đàn ông trưởng thành (trong tư duy) để dẫn dắt nàng, khai phá từng điểm nhạy cảm trên cơ thể người con gái còn trinh nguyên. Mỗi cái chạm môi, mỗi cái vuốt ve của hắn đều khiến Makino chìm sâu vào bể tình, cơ thể nàng vặn vẹo trong vô thức, khao khát được lấp đầy.

Và rồi, khi sự khao khát đạt đến đỉnh điểm, hai cơ thể chính thức hòa quyện vào nhau.

"Á..."

Makino khẽ kêu lên một tiếng đau đớn xen lẫn thỏa mãn, những ngón tay bấu chặt lấy bờ vai vạm vỡ của Raven. Cảm giác bị xé rách lần đầu tiên nhói lên, nhưng rất nhanh sau đó, nó bị nhấn chìm bởi làn sóng khoái cảm mãnh liệt chưa từng có.

Raven cố gắng kìm nén bản năng dã thú, di chuyển thật chậm rãi, dịu dàng để nàng thích nghi. Hắn vừa chuyển động, vừa cúi xuống hôn lên những giọt nước mắt sinh lý đọng trên khóe mi nàng, thì thầm những lời yêu thương dỗ dành.

Sự dịu dàng của hắn khiến Makino hoàn toàn buông lỏng lớp phòng bị cuối cùng. Nàng vòng tay ôm chặt lấy hắn, phối hợp nhịp nhàng với từng nhịp điệu của hắn.

Ngay trong khoảnh khắc hai cơ thể, hai linh hồn hòa quyện đạt đến đỉnh điểm của sự thăng hoa, một hiện tượng kỳ diệu đã xảy ra.

Linh Hồn Cảm Ứng tự động kích hoạt ở mức tối đa.

Raven cảm nhận rõ ràng linh hồn màu lục bích của Makino đang rực sáng như một mặt trời nhỏ, tỏa ra một luồng năng lượng sống khổng lồ. Luồng năng lượng này thông qua sự kết nối thể xác, ồ ạt tràn vào cơ thể hắn như đê vỡ.

Nó đi đến đâu, những tế bào cơ bắp mệt mỏi, những tổn thương vi mô trong quá trình luyện tập đều được chữa lành và cường hóa đến đó. Vết thương trên bả vai trái bỗng nhiên nóng rực lên, lớp vảy máu khô bong ra, để lộ một mảng da thịt mới nhẵn thín, hoàn toàn không để lại một chút sẹo nào.

Cơ bắp của hắn dường như cũng phồng lên một vòng, chứa đựng sức mạnh bạo tàn hơn trước. Khí tức linh hồn u ám của hắn được thanh tẩy, trở nên tinh thuần và áp đảo hơn.

Đây chính là Linh Hồn Song Tu thực sự!

Không chỉ Raven, mà ngay cả Makino cũng được hưởng lợi từ sự cộng hưởng này. Luồng sinh khí mạnh mẽ từ trái ác quỷ của hắn tràn ngược vào cơ thể nàng, gột rửa đi sự mệt mỏi, cường hóa thể chất yếu ớt của một người bình thường. Làn da nàng trở nên hồng hào rạng rỡ, tỏa ra một sức sống thanh xuân mãnh liệt.

Tiếng rên rỉ kiều diễm xen lẫn tiếng thở dốc trầm đục vang vọng trong căn phòng nhỏ kéo dài suốt nhiều giờ đồng hồ. Bỏ lại ngoài kia thế giới đầy rẫy hải tặc và hiểm nguy, hai con người đang chìm đắm trong thế giới riêng của sự thăng hoa cả về thể xác lẫn linh hồn.

...

Khi mọi chuyện kết thúc, mặt trời đã lên đến đỉnh đầu.

Makino nằm ngoan ngoãn trong lồng ngực Raven, mái tóc ướt đẫm mồ hôi dính bết vào trán. Hơi thở của nàng vẫn còn hơi gấp gáp, khuôn mặt đỏ bừng mang nét kiều diễm của một người phụ nữ vừa trải qua mưa móc. Nàng dùng những ngón tay thon dài vẽ những vòng tròn vô nghĩa trên ngực trần của hắn, khóe môi luôn giữ một nụ cười viên mãn.

"Vết thương của anh... khỏi hẳn rồi sao?" Nàng kinh ngạc thốt lên khi chạm tay vào bả vai trái của hắn, nơi đáng lẽ phải là một vết chém sâu hoắm, giờ đây lại nhẵn mịn như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

"Nhờ có em đấy, thần dược của anh," Raven cúi xuống hôn nhẹ lên trán nàng, nở nụ cười đầy ẩn ý. Hắn không định giải thích quá chi tiết về sức mạnh của trái ác quỷ, điều đó chỉ khiến nàng thêm lo lắng. Hắn chỉ cần nàng biết, sự tồn tại của nàng là nguồn sức mạnh lớn nhất của hắn.

Cảm nhận luồng sức mạnh cuồn cuộn chảy trong huyết quản, sự tự tin trong ánh mắt Raven bùng cháy mãnh liệt. Thể chất mười lăm tuổi đã không còn là rào cản quá lớn sau lần tiến hóa nhờ Linh Hồn Song Tu. Khả năng phục hồi kinh dị và lượng tinh thần lực dồi dào sẽ là nền tảng vững chắc để hắn đối đầu với những thử thách sắp tới.

"Tất cả chỉ mới bắt đầu."

Raven mỉm cười, vùi mặt vào suối tóc mềm mại của người phụ nữ trong lòng mình, tận hưởng trọn vẹn đặc ân của một kẻ chinh phục. Giờ đây, với cơ thể được cường hóa và tinh thần lực sung mãn, hắn đã hoàn toàn sẵn sàng đương đầu với mọi giông bão ngoài kia.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch