Gió biển thổi thốc vào vách đá dựng đứng, mang theo vị mặn chát và những tia nước li ti vỡ vụn từ những con sóng bạc đầu. Dưới cái nắng gắt gao của buổi trưa Biển Đông, trên một bãi đất trống lởm chởm đá nhọn nằm khuất sau ngọn đồi của Làng Cối Xay Gió, có một thân ảnh gầy gò đang không ngừng di chuyển.
Giọng đếm khàn đặc, đứt quãng bật ra từ kẽ răng cắn chặt. Raven đang chống đẩy trên những phiến đá sần sùi. Mồ hôi ướt đẫm tấm lưng gầy gò, nhỏ giọt xuống mặt đá nóng rẫy, bốc hơi ngay lập tức. Hai cánh tay hắn run lên bần bật, các thớ cơ mỏng manh căng cứng như muốn đứt lìa, gân xanh nổi rõ dưới lớp da tái nhợt.
"Một... một trăm!"
Hắn gầm lên một tiếng trầm đục, dồn chút sức lực cuối cùng đẩy mạnh cơ thể lên, rồi ngay lập tức ngã gục xuống phiến đá. Ngực hắn phập phồng dữ dội như một cái bễ lò rèn làm việc quá công suất. Phổi hắn nóng rát, cảm giác như hít vào không phải là không khí mà là những ngọn lửa li ti. Tầm nhìn của hắn mờ đi vì mồ hôi cay xè và sự kiệt sức.
Nhưng trong đôi mắt sâu thẳm ấy, không có lấy một tia từ bỏ. Ngược lại, ngọn lửa của sự kiên định và tàn nhẫn — tàn nhẫn với chính bản thân mình — lại bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Hắn nằm ngửa, để mặc cho những tia nắng thiêu đốt làn da, não bộ bắt đầu đánh giá lại tình trạng cơ thể.
"Quá yếu. Mới chỉ chạy bộ năm mươi vòng quanh đồi và hít đất một trăm cái mà cơ thể này đã muốn đình công. Tốc độ phục hồi của hệ cơ bắp cũng quá chậm chạp."
Raven thầm nhẩm tính. Hắn biết rõ quy luật của thế giới này. Biển Đông được mệnh danh là vùng biển yên bình nhất, cũng là nơi sản sinh ra những hải tặc yếu ớt nhất với mức truy nã lẹt đẹt vài chục triệu Beri. Đối với những cường giả thực sự ở Đại Hải Trình hay Tân Thế Giới, lũ hải tặc ở đây chỉ giống như những đứa trẻ cầm dao múa may.
Thế nhưng, ngay cả những tên hải tặc "trẻ con" đó cũng thừa sức làm cỏ cả một ngôi làng nếu không có sự can thiệp của Hải Quân. Cha mẹ của thân xác này chính là nạn nhân của sự yếu đuối đó.
Hắn biết rõ, thế giới yên bình này chẳng bao lâu nữa sẽ bị xé toạc. Khi những kẻ điên cuồng ngoài kia bắt đầu khao khát quyền lực và kho báu tột đỉnh, cả thế giới sẽ bị cuốn vào một vòng xoáy hỗn loạn khổng lồ. Hải quân sẽ bận rộn đối phó với những thế lực mới nổi, và những thế lực ngầm sẽ rục rịch tranh giành lãnh thổ. Trong thời đại bão táp đó, những ngôi làng nhỏ bé như Làng Cối Xay Gió sẽ giống như những chiếc lá khô chòng chành giữa tâm bão, có thể bị xé nát bất cứ lúc nào.
"Nếu không có sức mạnh, mình sẽ không bảo vệ được thứ gì cả. Không phải tính mạng của mình, và càng không phải nụ cười của người phụ nữ đó."
Hình ảnh Makino với nụ cười dịu dàng, êm ái cùng bát cháo nóng hổi ban sáng xẹt qua tâm trí hắn, trở thành một liều thuốc kích thích tinh thần cực mạnh. Nàng quá mỏng manh, quá lương thiện để tồn tại trong một thế giới cá lớn nuốt cá bé. Hắn phải trở thành một bức tường thành không thể phá vỡ, chắn trước mặt nàng mọi giông bão.
Nghĩ đến đó, Raven cắn răng, gượng ép bản thân ngồi dậy. Hắn vươn tay vớ lấy một tảng đá cỡ bằng quả dưa hấu nằm lăn lóc gần đó. Sức nặng của tảng đá kéo trĩu đôi tay đang mỏi nhừ của hắn xuống. Không chần chừ, hắn vác tảng đá lên vai, bắt đầu thực hiện động tác squat đứng lên ngồi xuống.
Từng giọt mồ hôi tiếp tục tuôn rơi. Đầu gối hắn kêu răng rắc phản đối. Hắn nhắm mắt lại, lục lọi trong mớ ký ức hỗn độn của thân xác cũ.
Người cha thợ săn của Raven tuy không phải là một cao thủ võ lâm, nhưng ông từng là một người lính dạn dày sương gió trước khi lùi về ở ẩn tại ngôi làng này. Những kỹ năng ông truyền lại cho cậu con trai tuy cơ bản nhưng vô cùng thực dụng: cách di chuyển không phát ra tiếng động, cách phán đoán hướng gió, cách cầm dao găm cận chiến để đâm vào điểm chí mạng, và đặc biệt là kỹ thuật bắn cung nỏ vô cùng chuẩn xác.
Raven bắt đầu kết hợp những bài tập thể lực vắt kiệt sức với việc ôn lại các thế võ cận chiến. Hắn đặt tảng đá xuống, nhặt một cành cây khô lên làm kiếm giả. Hắn tưởng tượng trước mặt mình là những tên hải tặc hung hãn.
"Vung dao. Đâm ngang. Né đòn. Phản công."
Động tác lúc đầu còn thô cứng, gượng gạo do hệ thần kinh chưa đồng bộ hoàn toàn với thân xác. Nhưng với sự hiểu biết sâu sắc về sinh lý học và nguyên lý vận động từ kiếp trước, Raven liên tục tự điều chỉnh tư thế. Hắn sửa lại góc độ của khuỷu tay, điều chỉnh trụ của đôi chân, tính toán gia tốc của mỗi cú vung tay.
Phập! Phập!
Cành cây khô chẻ gió, chém những đường gọn gàng, dứt khoát vào thân cây cổ thụ gần đó. Lớp vỏ cây xù xì bị tước đi, để lại những vết hằn sâu. Cường độ tập luyện ngày càng tăng, đến mức hai bàn tay cầm cành cây của hắn rướm máu vì ma sát, nhưng hắn dường như không hề cảm thấy đau đớn. Ngược lại, hắn cảm nhận được một luồng nhiệt lượng mỏng manh nhưng bền bỉ đang dần sinh ra từ sâu bên trong các bó cơ, đánh thức những tiềm năng bị chôn vùi bấy lâu nay.
Mặt trời bắt đầu đổ bóng dài trên mặt đất. Bầu trời từ màu xanh ngắt chuyển dần sang màu cam đỏ rực rỡ của buổi hoàng hôn. Tiếng sóng vỗ vào vách đá cũng trở nên dồn dập, mạnh mẽ hơn khi thủy triều lên.
Raven buông cành cây xuống, hai chân run lẩy bẩy không thể đứng vững, đành ngồi bệt xuống thảm cỏ cháy nắng. Hắn thở hổn hển, nhìn đôi bàn tay trầy xước rướm máu của mình, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười hài lòng. Tuy thân xác này rất yếu, nhưng bù lại, sức chịu đựng và ý chí sinh tồn lại cực kỳ ngoan cường, giống hệt như một con thú hoang bị dồn vào đường cùng.
"Hôm nay thế là đủ. Việc rèn luyện cơ thể không thể vội vàng vắt kiệt trong một sớm một chiều. Phải có thời gian nghỉ ngơi để cơ bắp tái tạo."
Hắn nhặt chiếc áo vải thô đã đẫm mồ hôi vắt vẻo trên mỏm đá, mặc tạm vào người. Bóng tối bắt đầu bao trùm lấy Làng Cối Xay Gió, những ánh đèn vàng ấm áp từ các ngôi nhà bắt đầu thắp lên, phản chiếu lấp lánh trên mặt biển thanh bình. Tiếng cười đùa rôm rả, tiếng cụng ly leng keng bắt đầu văng vẳng vọng lại từ phía trung tâm làng.
Và nơi ấm áp nhất, rộn rã nhất, lúc nào cũng là quán rượu Partys Bar.
Khi Raven đẩy cửa bước vào, quán rượu đã khá đông khách. Những người nông dân, ngư dân sau một ngày làm việc mệt mỏi đều tụ tập lại đây để uống những cốc bia mát lạnh và thưởng thức những món ăn dân dã ngon tuyệt. Mùi thịt nướng thơm lừng hòa quyện với mùi men rượu lúa mạch tạo ra một không khí vô cùng thân thiện, náo nhiệt.
"Xin chào quý khách! Kìa, Raven, em về rồi à?"
Giọng nói mềm mại, êm ái quen thuộc vang lên. Makino đang bận rộn lau dọn chiếc bàn ở góc quán, ngẩng đầu lên mỉm cười với hắn. Dưới ánh đèn dầu vàng ấm, khuôn mặt dịu dàng của nàng càng thêm rạng rỡ. Vài lọn tóc xanh lòa xòa dính mồ hôi bám vào hai bên má, mang lại một vẻ gợi cảm vô tình mà đầy sức hút.
Khi nhìn thấy bộ dạng xơ xác, mồ hôi nhễ nhại và đôi bàn tay quấn băng vải tạm bợ rướm máu của hắn, nụ cười trên môi Makino lập tức tắt lụi, thay vào đó là sự hốt hoảng, lo âu tột độ. Nàng vội vã buông chiếc khăn lau xuống, chạy nhanh đến bên cạnh hắn.
"Trời ơi, em làm sao thế này? Lại đi vào rừng đặt bẫy thú rồi bị ngã hay sao? Chị đã dặn em mới ốm dậy, đừng có làm việc nặng mà!"
Giọng nói của Makino mang theo sự xót xa, những ngón tay mềm mại của nàng run run chạm nhẹ vào băng vải nhuốm máu trên tay hắn, không dám mạnh tay sợ làm hắn đau. Mùi hương thanh khiết từ cơ thể nàng xộc vào mũi hắn, đánh tan mọi sự mệt mỏi rã rời sau một ngày tập luyện địa ngục.