Bóng tối của buổi chiều tà đang dần buông xuống trên mặt biển Đông Hải, nhuộm đỏ cả một vùng chân trời bằng màu máu u ám. Tiếng sóng vỗ vào bờ cát vốn êm đềm bỗng trở nên dồn dập, như đang báo hiệu một cơn thịnh nộ sắp sửa ập tới Làng Cối Xay Gió.
Đám đông dân làng đang hân hoan đứng quanh chiếc thuyền mới hạ thủy bỗng cảm thấy một luồng gió lạnh buốt lướt qua sống lưng. Họ không có Linh Hồn Cảm Ứng như Raven, nhưng bản năng sinh tồn mách bảo họ rằng có điều gì đó cực kỳ tồi tệ đang tiến lại gần.
Từ phía ranh giới giữa bầu trời và mặt biển, một bóng đen to lớn dần hiện rõ. Đó không phải là một con thuyền đánh cá lạc đường, mà là một chiếc thuyền buồm rách nát, treo một lá cờ đầu lâu xương chéo màu đen đã phai màu. Băng hải tặc.
Sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy bãi biển, sau đó là những tiếng la hét hoảng loạn vỡ òa.
"Hải tặc! Lại là hải tặc kìa!" Một người phụ nữ hét lên, ôm chặt đứa con nhỏ vào lòng, lùi lại phía sau.
Trưởng làng run rẩy chống gậy bước lên, ánh mắt đầy sự tuyệt vọng. Làng Cối Xay Gió vừa mới trải qua một cơn ác mộng cách đây không lâu, những vết máu trên đất có lẽ còn chưa phai nhạt hết, vậy mà giờ đây, những bóng ma từ đại dương lại một lần nữa quay lại cướp bóc.
"Makino, lùi lại." Giọng nói lạnh lùng, vô cảm của Raven vang lên, cắt đứt sự hoảng loạn của đám đông.
Hắn buông tay Makino ra, bước lên phía trước, chắn ngang giữa đám dân làng yếu ớt và con thuyền đang lao nhanh vào bờ cát. Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực, bóng lưng vững chãi của hắn đổ dài trên mặt đất, mang theo một áp lực vô hình khiến tất cả mọi người bất giác nín thở. Makino siết chặt hai bàn tay trước ngực, ngoan ngoãn lùi lại phía sau lưng trưởng làng, nhưng ánh mắt kiên định vẫn không hề rời khỏi hắn. Nàng tin tưởng người đàn ông này tuyệt đối.
Chiếc thuyền hải tặc đâm sầm vào bãi cát cạn, làm tung lên một đám bụi mù mịt. Từ trên boong thuyền, một toán người nhảy phịch xuống bãi biển.
Chúng chỉ có khoảng sáu tên, nhưng tên nào cũng to lớn, vạm vỡ, trên người chằng chịt những vết sẹo và hình xăm gớm ghiếc. Đứng đầu là một gã khổng lồ cao chừng hai mét rưỡi, cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng, tay lăm lăm một thanh đại đao lưỡi răng cưa dính đầy những vệt máu đã khô đen. Gã đưa mắt nhìn quanh bãi biển, rồi dừng lại ở đám dân làng đang co cụm vào nhau, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tàn độc.
"Haha! Coi bộ chúng ta trúng quả đậm rồi tụi bây ơi! Một cái làng nghèo rớt mồng tơi, nhưng bù lại... đàn bà ở đây có vẻ rất tươi ngon!" Gã thủ lĩnh liếm môi, ánh mắt dâm đãng quét qua những cô gái trẻ trong làng, đặc biệt dừng lại ở vị trí của Makino. "Lên hết cho tao! Đứa nào phản kháng, giết sạch. Đàn bà, vác hết lên thuyền!"
Đám tay sai phía sau hú lên những tiếng man rợ, rút kiếm và súng hỏa mai ra, chuẩn bị lao về phía đám đông.
Nhưng bước chân của chúng ngay lập tức khựng lại.
Raven từ từ bước lên một bước. Hắn cắm mạnh cây giáo săn xuống lớp cát mềm, hai tay buông thõng bên hông, đôi mắt đen nhánh sâu thẳm hờ hững lướt qua sáu tên hải tặc, như đang nhìn một đám rác rưởi trôi dạt vào bờ.
"Vùng biển này, từ bao giờ lại trở thành cái chợ cho lũ cẩu tạp chủng các ngươi tùy tiện ra vào vậy?" Giọng nói của Raven không lớn, nhưng lại truyền tải một sức mạnh xuyên thấu lạ thường, vang vọng rõ ràng bên tai từng tên hải tặc.
Gã thủ lĩnh cau mày, nhìn chằm chằm vào thằng nhóc gầy gò đang đứng cản đường mình. Hắn nhổ một bãi nước bọt xuống cát, giơ thanh đại đao lên chỉ thẳng vào mặt Raven.
"Thằng ranh con, mày chán sống rồi sao? Mày có biết tao là ai không? Tao là "Huyết Đao" Gaza, tiền truy nã năm triệu Berry! Cút ngay, nếu không tao sẽ băm mày thành trăm mảnh!"
"Năm triệu Berry sao?" Raven khẽ lẩm bẩm, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt nhòa, tràn ngập sự khinh miệt. Ở kiếp trước, những mục tiêu của hắn đều là những kẻ đứng đầu các tập đoàn hàng tỷ đô la, được bảo vệ bởi những tổ chức lính đánh thuê tinh nhuệ nhất. Vậy mà giờ đây, một tên vô danh tiểu tốt có cái giá rẻ mạt lại dám sủa ỏm tỏi trước mặt hắn.
"Quá ồn ào."
Raven nhắm mắt lại. Bên trong không gian tâm thức rộng lớn, khối năng lượng linh hồn khổng lồ đang xoáy tít như một cơn lốc, được kích thích mạnh mẽ sau quá trình Song Tu với Makino, bỗng nhiên bùng nổ.
Linh Hồn Chi Phối - Mở.
Ong!
Không gian xung quanh dường như bị bóp méo trong một phần nghìn giây. Một luồng áp lực vô hình, vô sắc nhưng lại nặng tựa ngàn cân, mang theo ý chí tàn bạo, cuồng ngạo của một vị vua từ cõi chết đột ngột bộc phát từ cơ thể Raven. Luồng sóng xung kích linh hồn này quét ngang qua bãi biển, nhắm thẳng vào sáu tên hải tặc với độ chính xác tuyệt đối, không hề ảnh hưởng đến dân làng đứng phía sau.
Bốp! Bốp! Bốp! Bốp!
Bốn tên hải tặc cấp thấp đang đứng phía sau Gaza thậm chí không kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đồng tử của chúng đột ngột co rút lại chỉ còn bằng mũi kim, lòng trắng mắt lộn ngược. Cơ thể chúng cứng đờ trong giây lát, rồi đồng loạt đổ ập xuống mặt cát như những khúc gỗ mục, sùi bọt mép, hoàn toàn bất tỉnh nhân sự. Ý chí mỏng manh của chúng đã bị luồng uy áp bá vương nghiền nát ngay tắp lự.
Đám đông dân làng há hốc mồm kinh ngạc. Họ không thấy Raven ra đòn, không thấy hắn dùng vũ khí, chỉ thấy hắn đứng im, và đám ác nhân tự động ngã gục. Đó không phải là sức mạnh của con người, đó là ma thuật, là uy quyền của thần linh!
Trên bãi biển lúc này, phe hải tặc chỉ còn lại tên thủ lĩnh Gaza và gã phó thủ lĩnh gầy nhom đang cầm hai thanh đoản kiếm. Cả hai gã đều toát mồ hôi hột, hai chân run rẩy. Dù không bị ngất xỉu, nhưng tâm trí chúng đang phải chịu đựng một sự khủng bố tột độ. Linh hồn chúng như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, khiến việc hô hấp cũng trở nên khó khăn.
"Chuyện... chuyện gì vừa xảy ra vậy?" Gã phó thủ lĩnh lắp bắp, lùi lại phía sau, ánh mắt nhìn Raven như nhìn một con ác quỷ vừa bò lên từ địa ngục.
Gaza cắn đứt môi dưới của mình đến bật máu để dùng cơn đau xua tan đi nỗi sợ hãi đang dâng trào. Hắn rống lên một tiếng điên cuồng, vung thanh đại đao chém phập vào khoảng không.
"Đồ yêu quái! Mày dùng tà thuật gì vậy? Chết đi cho tao!"
Gaza giậm mạnh chân xuống cát, lao tới với tốc độ khá nhanh so với thân hình đồ sộ của hắn. Đồng thời, tên phó thủ lĩnh cũng vòng qua mạn sườn, hai thanh đoản kiếm đâm hiểm hóc nhằm thẳng vào sườn non của Raven. Hai mặt giáp công, một đòn chém từ trên xuống bằng bạo lực, một đòn đâm từ góc chết bằng sự xảo quyệt.
Nếu là Raven của mười ngày trước, hắn có lẽ sẽ phải dùng thân pháp lộn vòng để né tránh, hoặc hy sinh một phần cơ bắp để đỡ đòn hòng phản công. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã khác.
Trong mắt Raven, thế giới xung quanh bỗng nhiên chậm lại một cách kỳ lạ. Những hạt cát nhỏ xíu bay lên từ gót chân của Gaza, từng nhịp đập tim dồn dập của tên phó thủ lĩnh, và những luồng sát khí tỏa ra từ hướng di chuyển của hai lưỡi đao... tất cả đều hiện lên rõ mồn một trong tâm trí hắn, trước cả khi đòn tấn công thực sự giáng xuống.
Kiến Văn Sắc Haki sơ khai.
Linh Hồn Cảm Ứng của Hồn Hồn Quả đã kết hợp hoàn hảo với tiềm năng Haki của thế giới này, tạo ra một thứ "nhãn quan thứ ba" sắc bén vô song.