Ánh bình minh của ngày mới lấp ló rạng rỡ phía chân trời xa xăm, xua tan đi màn sương mờ ảo tĩnh mịch đang bao phủ Làng Cối Xay Gió. Mặt biển Đông Hải sáng rực lên dưới những tia nắng ban mai, lấp lánh như được dát hàng vạn viên kim cương vỡ vụn.
Trên bãi biển phía đông, nơi hôm qua vừa xảy ra một cuộc đụng độ chớp nhoáng với lũ hải tặc lang thang, giờ đây lại ngập tràn một bầu không khí bịn rịn, nghẹn ngào nhưng cũng đầy tự hào. Hầu như toàn bộ người dân trong làng, từ những bậc bô lão râu tóc bạc phơ cho đến những đứa trẻ còn chạy lẫm chẫm, đều có mặt đông đủ để tiễn đưa hai người con của làng.
Chiếc thuyền buồm nhỏ bé nhưng vững chãi bằng gỗ lim đã nhổ neo, nổi bồng bềnh trên mặt nước nông, khẽ dập dềnh theo từng nhịp sóng vỗ.
Trên boong thuyền, Makino đang tất bật sắp xếp lại những món đồ hậu cần cuối cùng. Nàng cẩn thận cố định những thùng nước ngọt bằng dây thừng lớn, xếp gọn những hũ gia vị, bộ nồi niêu xong chảo sáng loáng vào trong một khoang nhỏ dưới mái che được thiết kế đặc biệt làm gian bếp. Hôm nay nàng mặc một chiếc áo sơ mi lanh màu xanh ngọc bích tiệp với màu biển, mái tóc lục thẫm bồng bềnh tết thành một bím dài gọn gàng thả trước ngực. Đôi bàn tay thoăn thoắt của nàng toát lên vẻ tháo vát, đảm đang, hoàn toàn sẵn sàng cho vai trò đầu bếp kiêm hoa tiêu tạm thời trên chuyến hải trình vô định này.
Đứng cạnh mạn thuyền, Raven lẳng lặng khoanh tay nhìn đám đông trên bờ.
Hắn mặc một chiếc áo khoác da màu đen sờn cũ, bên trong để trần khuôn ngực săn chắc nổi rõ những đường cơ bắp hoàn mỹ. Vóc dáng mười lăm tuổi của hắn đã cao lớn vượt trội so với bạn đồng trang lứa, cộng thêm khí chất lạnh lùng, áp bức vô hình toát ra từ sâu trong linh hồn khiến hắn trông như một vị vua trẻ tuổi chuẩn bị khởi giá.
"Raven..."
Một giọng nói già nua, run rẩy vang lên. Bà lão trưởng làng, người có tuổi đời lớn nhất Làng Cối Xay Gió, chậm rãi bước tới sát mép nước, được hai người thanh niên dìu đỡ. Đôi mắt mờ đục của bà rơm rớm nước mắt, những nếp nhăn trên trán xô lại vào nhau thành từng rãnh sâu chất chứa biết bao phong sương của thời gian.
Raven khẽ nhíu mày. Hắn chắp tay sau lưng, nhảy nhẹ một cái từ boong thuyền xuống bãi cát, đứng trước mặt bà lão. Dù bản tính kiêu ngạo, tàn nhẫn với kẻ thù, nhưng hắn luôn dành một sự tôn trọng nhất định cho những người lớn tuổi hiền lành ở ngôi làng này – những người đã từng che chở cho thân xác mồ côi này trong quá khứ.
"Bà lão." Hắn gật đầu chào một cách lịch sự nhưng không kém phần uy nghiêm.
Bà lão run rẩy thò tay vào trong nếp áo sờn cũ, cẩn thận lấy ra một chiếc khăn tay bằng lụa màu trắng, ở góc khăn có thêu một bông hoa hồng đỏ thắm bằng những đường chỉ cực kỳ tinh xảo. Bà nâng chiếc khăn bằng cả hai tay, run run đưa về phía Raven.
"Đây là... khụ khụ... vật kỷ niệm duy nhất mà mẹ cháu để lại trước khi qua đời." Bà lão nghẹn ngào nói, hốc mắt đỏ hoe. "Bà đã giữ nó cẩn thận suốt mười mấy năm qua, định chờ đến khi cháu trưởng thành, lấy vợ sinh con thì trao lại. Nhưng... cháu đã trưởng thành sớm hơn bà nghĩ. Cháu mạnh mẽ, dũng cảm, và đã cứu cả cái làng già cỗi này. Hãy mang nó theo... như một bùa hộ mệnh. Mẹ cháu ở trên trời cao... chắc chắn sẽ rất tự hào khi thấy con trai mình vĩ đại như ngày hôm nay."
Raven hơi khựng lại. Ánh mắt đen sâu thẳm của hắn dừng lại trên chiếc khăn tay thêu hoa. Ký ức của cỗ thân xác này chợt ùa về, mờ nhạt nhưng ấm áp. Hắn không phải là một người dễ bị ủy mị, nhưng luồng cảm xúc chân thành từ linh hồn của bà lão thông qua Linh Hồn Cảm Ứng lại khiến trái tim hắn khẽ rung động.
Hắn trịnh trọng đưa hai tay ra, nhận lấy chiếc khăn. Chất lụa mềm mại trượt qua những ngón tay đầy vết chai sần vì vung giáo rèn luyện của hắn, tạo ra một sự đối lập gay gắt giữa sự dịu dàng của người mẹ và sự thô ráp của một chiến binh.
Raven không cất chiếc khăn vào túi. Hắn gấp nó lại một cách gọn gàng, rồi cẩn thận buộc chặt nó vòng quanh cổ tay trái của mình, ngay trên những bó cơ rắn chắc. Nút thắt được kéo chặt, bông hoa hồng đỏ thắm nổi bật trên nền da bánh mật, giống như một dấu ấn của sự vinh quang và tình mẫu tử không bao giờ phai nhạt.
"Cảm ơn bà. Cháu sẽ luôn mang nó bên mình." Hắn trầm giọng nói.
Ở một góc khác trên bãi biển, bà cô ruột họ hàng xa của Makino cũng đang ôm chầm lấy nàng, khóc lóc ỉ ôi đến mức nước mắt giàn giụa.
"Makino ôi, cháu ngoan của ta, sao cháu lại dại dột đi theo cái thằng nhóc nguy hiểm đó ra biển cơ chứ? Biển Đông Hải bão tố liên miên, hải tặc thì nhiều như rươi. Cháu ở lại bán quán với cô có phải sướng không? Đi theo nó, lấy ai giặt giũ, nấu nướng cho, lấy ai chăm sóc lúc ốm đau? Trời ơi..."
Bà cô vừa khóc vừa vỗ thùm thụp vào lưng Makino, sự lo lắng thể hiện rõ qua từng lời than vãn.
Makino khẽ vỗ về tấm lưng còng của bà cô, mỉm cười dịu dàng nhưng vô cùng kiên định. Ánh mắt nàng lấp lánh như những vì sao sớm.
"Cô đừng lo lắng cho cháu. Raven không phải là một kẻ nguy hiểm, anh ấy là người mạnh mẽ nhất mà cháu từng biết. Đi bên cạnh anh ấy, cháu cảm thấy an toàn hơn bất cứ nơi đâu. Cô cứ yên tâm ở nhà quản lý tốt quán Partys Bar nhé, nhớ giữ gìn sức khỏe. Cháu hứa sẽ ăn uống đàng hoàng, không để mình gầy đi một lạng nào đâu!"
"Phải ăn uống cho đầy đủ, nghe chưa! Đừng có cái gì cũng nhường hết cho thằng ranh con đó!" Bà cô quẹt nước mắt, nức nở dặn dò thêm lần cuối.
Makino gật đầu lia lịa, cười rạng rỡ. Sau đó, nàng quay lại, vẫy tay chào tạm biệt tất cả mọi người. Những đứa trẻ trong làng, những người đã từng được Makino cho ăn bánh ngọt miễn phí, thi nhau chạy dọc theo bờ biển, hét lớn tên nàng và Raven. Ông thợ mộc già đứng dựa vào gốc dừa, mỉm cười gật đầu tự hào khi nhìn thấy tác phẩm con thuyền của mình sắp sửa vươn mình ra biển lớn. Lão ngư dân thì chắp tay sau lưng, ánh mắt hiền từ dõi theo bóng lưng vững chãi của người thanh niên trẻ.
Raven tiến lại gần bãi nước nông, đưa tay ra. Makino tự nhiên đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình vào tay hắn. Hắn hơi dùng sức, nhẹ nhàng kéo nàng lên boong thuyền. Cả hai đứng cạnh nhau ở mũi thuyền, cùng nhau cúi đầu thật sâu, một cái cúi đầu chân thành để tri ân ngôi làng bình yên đã nuôi dưỡng họ suốt ngần ấy năm qua.
"Nhổ neo!"
Raven hét lớn, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng khắp bãi biển, át cả tiếng sóng vỗ.
Hắn bước nhanh về phía bánh lái, một tay giữ chặt tay lái bằng gỗ cứng cáp, tay kia kéo mạnh sợi dây thừng chính để giương buồm.