Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Quạ Đen Của Tân Thế Giới

Chương 48: Ngày Ra Khơi & Lời Hẹn Ước

Chương 48: Ngày Ra Khơi & Lời Hẹn Ước

Cánh buồm vải bạt màu xám trắng khổng lồ, do chính tay Makino may từng đường kim mũi chỉ vô cùng cẩn thận, lập tức được giương cao. Nó no gió, căng phồng lên như lồng ngực của một người khổng lồ đang hít sâu, hứng trọn lấy luồng gió mùa hạ mát mẻ thổi từ đất liền ra biển. Cột buồm bằng gỗ lim khẽ kêu lên những tiếng cọt kẹt vững chãi, con thuyền hơi nghiêng đi một chút rồi mạnh mẽ rẽ sóng, lướt nhanh về phía đại dương mênh mông, để lại phía sau những vệt bọt nước trắng xóa nổi bọt sôi sục như đuôi của một con rồng nước.

Tiếng hò reo, vẫy chào và những lời chúc tụng của đám đông dân làng dần nhỏ lại, sau đó chìm hẳn vào tiếng sóng vỗ rì rào liên hồi. Làng Cối Xay Gió - nơi chất chứa biết bao kỷ niệm vui buồn, nơi cất giữ tuổi thơ của cỗ thân xác này và cũng là nơi hắn tìm lại được một phần ánh sáng của tình người - ngày càng thu nhỏ lại. Những mái nhà ngói đỏ, cối xay gió khổng lồ, bãi cát trắng phau... tất cả lùi dần về phía đường chân trời, cho đến khi chỉ còn là một chấm xanh mờ nhạt rồi biến mất hoàn toàn.

Hải trình đã thực sự bắt đầu. Một con đường không có điểm lùi, chỉ có tiến về phía trước để vươn tới đỉnh cao vinh quang.

Không gian xung quanh giờ đây chỉ còn lại tiếng gió rít qua cánh buồm và màu xanh thăm thẳm vô tận của bầu trời hòa quyện cùng mặt biển.

Makino đứng tựa vào lan can, ngắm nhìn khung cảnh hùng vĩ của đại dương, hít một hơi thật sâu để tận hưởng hương vị mặn mòi, tự do của biển cả. Đây là lần đầu tiên trong đời, nàng rời khỏi hòn đảo quê hương để dấn thân vào một cuộc phiêu lưu thực sự. Trong đôi mắt nâu trong veo của nàng không hề có bóng dáng của sự sợ hãi, mà chỉ tràn ngập sự háo hức và niềm tin tuyệt đối dành cho người đàn ông đang đứng bẻ lái đằng kia.

Một lúc sau, bụng Raven khẽ kêu lên một tiếng réo gọi nho nhỏ. Hắn đã đứng điều khiển bánh lái suốt hơn ba giờ đồng hồ.

Nghe thấy tiếng động, Makino phì cười. Nàng vội vã xắn tay áo lên, búi gọn lại mái tóc, rồi đi thẳng vào khoang bếp dã chiến nhỏ hẹp dưới mái che.

"Đợi em một chút, thuyền trưởng của em. Bữa trưa đầu tiên trên biển sẽ có ngay lập tức!" Nàng nháy mắt tinh nghịch, dáng vẻ đảm đang và nhanh nhẹn vô cùng đáng yêu.

Tiếng lách cách của dao thớt, tiếng xèo xèo của dầu mỡ nóng hổi, hòa quyện với mùi thơm phức của gia vị bắt đầu bay ra từ khoang bếp, len lỏi vào từng ngóc ngách của con thuyền, lấn át cả mùi mặn của muối biển.

Chỉ khoảng hai mươi phút sau, Makino bước ra, trên tay bưng một chiếc khay gỗ lớn. Nàng đặt khay lên chiếc thùng phuy trống ở gần bánh lái.

"Hoàn thành rồi đây! Cơm nắm rong biển, cá ngừ nướng muối ớt, và một bát súp hải sản hầm củ quả!" Makino lau tay vào tạp dề, đôi mắt cong lên thành hình bán nguyệt chờ đợi sự đánh giá của hắn.

Raven nhìn những vắt cơm nắm được nặn tròn trịa, đều tắp, miếng cá nướng vàng ươm tươm mỡ và bát súp bốc khói nghi ngút thơm lừng. Bữa ăn tuy đơn giản, không phải sơn hào hải vị, nhưng lại được chế biến bằng tất cả sự tỉ mỉ, khéo léo và tình yêu thương của một người phụ nữ tuyệt vời.

Hắn buông một tay khỏi bánh lái, cầm lấy một vắt cơm nắm cắn một miếng lớn, sau đó nhón thêm một miếng cá nướng. Vị ngọt của gạo, vị mằn mặn của rong biển, hòa quyện với lớp da cá nướng giòn rụm, cay nồng của ớt bùng nổ trong khoang miệng. Ngon không tả xiết.

"Rất ngon." Raven gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo thường ngày bỗng trở nên vô cùng nhu hòa. Hắn ăn với một tốc độ cực nhanh, như một con quái thú bị bỏ đói nhiều ngày, nhưng vẫn giữ được sự gọn gàng, không hề rơi vãi.

Makino ngồi xổm cạnh chiếc thùng phuy, chống cằm ngắm nhìn hắn ăn, khóe môi không ngừng nở nụ cười hạnh phúc. Đối với nàng, việc nhìn thấy người đàn ông mình yêu thương ăn một cách ngon miệng những món do chính tay mình nấu là một đặc ân tuyệt vời nhất trên đời. Nàng cảm nhận được sợi dây Linh Hồn Khế Ước giữa hai người đang dao động nhịp nhàng, truyền tải sự hài lòng, ấm áp và sự bảo bọc vững chãi từ phía linh hồn to lớn của hắn.

Raven húp cạn bát súp cuối cùng, lau miệng bằng mu bàn tay. Hắn đưa mắt nhìn quanh con thuyền nhỏ đang lướt êm đềm trên những con sóng lớn.

Một cảm giác kỳ lạ xông lên trong tâm trí hắn. Kiếp trước, hắn luôn là một con sói đơn độc. Hắn thực hiện các nhiệm vụ ám sát, di chuyển từ quốc gia này sang quốc gia khác một mình. Hắn chưa bao giờ có một tổ ấm thực sự, chưa bao giờ có một người phụ nữ đứng chờ hắn ở nhà bếp, nấu cho hắn một bữa ăn nóng hổi sau những giờ phút căng thẳng đẫm máu. Mọi thứ hắn có đều là sự lạnh lẽo, cô độc và những toan tính sinh tử.

Nhưng giờ đây, tại một thế giới hoàn toàn xa lạ, hắn lại có được những thứ mà hàng tỷ phú cũng không thể mua được.

Hắn cúi xuống, nhìn bông hoa hồng thắm thêu trên chiếc khăn tay lụa trắng buộc ở cổ tay, rồi lại nhìn sang người con gái đang mỉm cười thu dọn bát đĩa. Makino lau dọn sạch sẽ, mang ra cho hắn một bình nước lọc thanh khiết, cẩn thận rót ra cốc gỗ. Hắn đưa tay nhận lấy, ngón tay cố tình vuốt nhẹ qua mu bàn tay mềm mại của nàng, khiến nàng hơi giật mình, gò má lại ửng hồng e thẹn.

Thật tốt, hắn thầm nghĩ. Có Makino bên cạnh, hành trình vô định và đầy rẫy hiểm nguy phía trước dường như bớt đi sự cô độc và tẻ nhạt. Nàng không chỉ là người giữ ngọn lửa sưởi ấm cho cái dạ dày của hắn, mà còn là mỏ neo giữ cho phần "nhân tính" mỏng manh trong hắn không bị nuốt chửng bởi sự tàn bạo của Trái Ác Quỷ dị chủng.

Chiếc thuyền buồm vẫn hiên ngang lướt sóng. Gió biển thổi tung mái tóc đen bù xù của Raven, thổi phần phật vạt áo khoác da. Hắn đứng thẳng người, hai tay đặt chắc trên bánh lái, điều chỉnh hướng đi theo sự chỉ dẫn của la bàn. Đôi mắt đen thẳm sắc bén như dao cạo hướng thẳng về phương bắc bao la, nơi những bọt sóng trắng xóa đang hòa lẫn vào bầu trời xanh ngắt.

Không đề cập đến bất kỳ bến đỗ cụ thể nào, không phác họa ra hình thù của kẻ địch sắp tới, bởi vì đối với một kẻ chinh phục thực thụ, toàn bộ biển cả này đều là sân khấu của hắn.

Màn khởi đầu tại Đông Hải chỉ vừa mới bắt đầu. Hành trình máu và lửa đang đón chờ phía trước, và hắn, cùng với người phụ nữ của mình, đang tiến những bước vững chắc nhất để khắc tên mình lên đỉnh cao của thế giới này.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch