Ngày đầu tiên lênh đênh trên biển cả rộng lớn trôi qua trong sự êm đềm đến kỳ lạ. Biển Đông Hải, vùng biển được mệnh danh là hiền hòa nhất trong Tứ Hải, dường như đang ưu ái dành tặng cho hai người một khởi đầu suôn sẻ. Ánh nắng vàng rực rỡ chiếu xuống mặt nước trong vắt, đàn cá chuồn thi thoảng bay vọt lên khỏi mặt nước, vạch những đường cong bạc lấp lánh trong không trung rồi lặn mất tăm.
Makino ngồi trong bóng râm dưới mái che, tay thoăn thoắt gọt một quả táo đỏ mọng, thi thoảng lại ngước lên nhìn bóng lưng vững chãi của Raven đang đứng cầm lái. Nàng mỉm cười, cảm giác hạnh phúc và bình yên tràn ngập trong lòng. Dù không gian sinh hoạt bị thu hẹp lại trên một chiếc thuyền nhỏ bé, nhưng đối với nàng, nơi nào có hắn, nơi đó chính là nhà.
Nhưng đối với Raven, sự êm đềm này không làm cho sự cảnh giác trong hắn giảm đi lấy một phần. Ngược lại, khi bóng tối bắt đầu bao trùm, nhường chỗ cho một bầu trời đêm đầy sao lấp lánh, một cảm giác bất an mơ hồ bắt đầu nhen nhóm trong tâm trí hắn.
Hắn đứng trước bánh lái, nhìn ra biển khơi đen ngòm, sâu thẳm, kéo dài đến vô tận. Lần đầu tiên kể từ khi xuyên không đến thế giới này, Raven thực sự cảm nhận được một sự bất lực mang tính bản năng, một "thực tế phũ phàng" đang đè nặng lên vai hắn.
Hắn là người đã ăn Trái Ác Quỷ.
Dù hắn có sức mạnh bạt sơn cửu đỉnh, dù hắn có thể phóng ra thứ uy áp linh hồn khiến hàng chục tên hải tặc gục ngã trong chớp mắt, thì hắn vẫn mang trong mình lời nguyền của biển cả. Hắn hoàn toàn không biết bơi. Chỉ cần một cơn sóng lớn hất văng hắn khỏi boong thuyền, hoặc một tai nạn bất ngờ đánh chìm con thuyền gỗ nhỏ bé này, mọi tham vọng bá chủ, mọi nỗ lực rèn luyện của hắn sẽ chìm nghỉm dưới đáy đại dương tối tăm. Và đáng sợ hơn nữa, nếu chuyện đó xảy ra, Makino – người phụ nữ đã giao phó cả sinh mạng và cuộc đời cho hắn – cũng sẽ bị biển khơi nuốt chửng.
Nghĩ đến cảnh tượng Makino vùng vẫy tuyệt vọng giữa dòng nước xiết, đôi mắt Raven bỗng nhiên co rút lại. Bàn tay đang cầm bánh lái vô thức siết chặt, những đường gân xanh nổi hằn lên dưới lớp da bánh mật.
"Không, ta tuyệt đối sẽ không để điều đó xảy ra." Hắn lẩm bẩm, âm thanh nhỏ đến mức chỉ đủ cho chính mình nghe thấy.
Nửa đêm, khi Makino đã chìm vào giấc ngủ sâu trong khoang cabin chật hẹp nhưng ấm áp, thì biển khơi bắt đầu bộc lộ bộ mặt thật của nó.
Gió đột ngột đổi hướng, thổi mạnh hơn, mang theo hơi sương lạnh lẽo và mùi tanh tưởi nồng nặc. Những con sóng vốn êm ả bỗng dâng cao, vỗ ầm ầm vào mạn thuyền. Chiếc thuyền gỗ nhỏ bé bắt đầu tròng trành, lắc lư dữ dội. Raven nhanh chóng điều chỉnh góc độ của cánh buồm, cố gắng giữ thăng bằng, nhưng hắn nhận ra con thuyền đang bị cuốn vào một dòng hải lưu ngầm cực mạnh, đẩy lệch hẳn khỏi lộ trình dự kiến ban đầu.
Đột nhiên, Linh Hồn Cảm Ứng, thứ luôn được hắn duy trì hoạt động trong bán kính vài trăm mét như một radar cảnh giới, bỗng dưng báo động đỏ.
Từ sâu dưới đáy biển đen ngòm, cách mũi thuyền khoảng hai trăm mét, một khối năng lượng sinh mệnh khổng lồ đang bơi thẳng lên mặt nước với tốc độ cực kỳ khủng khiếp. Nó không mang sát khí tàn độc như loài người, nhưng khối năng lượng đó lại tỏa ra một sự cuồng bạo hoang dã, thuần túy là bản năng săn mồi của những sinh vật thống trị đại dương.
"Thứ quái quỷ gì vậy?" Raven nghiến răng, lập tức rút thanh giáo sắt đang cắm cạnh bánh lái ra.
Hắn nhanh chóng di chuyển đến mũi thuyền, đứng vững hai chân như đóng đinh xuống sàn gỗ, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào vùng nước xoáy đen kịt phía trước.
Ùng ục... ùng ục... RÀO!!!
Mặt biển nổ tung. Một cột nước khổng lồ bắn thẳng lên trời, mang theo một sinh vật to lớn, gớm ghiếc xé rách màn đêm hiện ra trước mắt Raven.
Đó là một con rắn biển khổng lồ, một loài Hải Vương loại cỡ vừa thường lảng vảng ở vùng nước sâu Đông Hải. Thân hình nó dài đến hai mươi mét, to bằng một gốc cây cổ thụ, lớp vảy màu xanh lục nhờn rít lấp lánh dưới ánh trăng mờ ảo. Cái đầu to như một ngôi nhà nhỏ của nó ngóc cao lên khỏi mặt nước, há rộng cái mõm đỏ lòm lởm chởm những chiếc răng nanh cong vút, tỏa ra một mùi hôi thối đặc trưng của xác ướp dưới đáy biển. Hai con mắt to như hai chiếc đèn lồng màu vàng khè của nó trợn trừng, nhìn chằm chằm vào chiếc thuyền nhỏ bé, coi đó như một món ăn vặt ngon lành cho bữa tiệc đêm.
Nó gầm lên một tiếng chói tai, đập đuôi xuống mặt nước tạo thành một cơn sóng lớn, lao thẳng về phía con thuyền với cái mõm há rộng, sẵn sàng cắn nát cả mạn thuyền lẫn con người đứng trên đó.
Trong khoang thuyền, Makino bị chấn động đánh thức. Nàng vội vã tung chăn bước ra, vừa nhìn thấy con quái vật biển khổng lồ thì sắc mặt lập tức tái nhợt, hai tay ôm lấy miệng để ngăn tiếng hét kinh hoàng tuôn ra.
"Makino, bám chặt vào vách thuyền! Không được ra ngoài!" Tiếng hét ra lệnh của Raven vang lên như sấm nổ.
Không một giây do dự, Raven lập tức bộc phát toàn bộ sức mạnh tinh thần. Trong tình huống này, Vũ Trang Sắc chưa hoàn chỉnh và sức mạnh vật lý đơn thuần là không đủ để hạ gục một con quái vật to lớn như vậy trong một đòn, nhất là khi hắn không thể tiếp cận nó ở dưới nước. Thứ duy nhất hắn có thể dựa vào là khả năng khống chế của Hồn Hồn Quả.
Linh Hồn Chi Phối - Mở Toàn Lực!
Một luồng áp lực linh hồn màu xám đen đặc quánh bùng nổ từ cơ thể Raven, tạo thành một cơn lốc xoáy vô hình càn quét về phía trước. Khác với lần đánh ngất những tên hải tặc yếu ớt, lần này Raven ép chặt phạm vi của luồng uy áp, dồn toàn bộ sức mạnh vào một mũi nhọn duy nhất, nhắm thẳng vào đầu con rắn biển khổng lồ.
Bùm!
Luồng uy áp linh hồn va chạm với ý chí hoang dã của con quái vật. Con rắn biển đang lao tới với tốc độ kinh hoàng bỗng nhiên khựng lại. Đôi mắt vàng khè của nó co rúm lại vì sợ hãi bản năng. Dù không hiểu Haki Bá Vương hay uy áp linh hồn là gì, nhưng trực giác của dã thú cho nó biết sinh vật bé nhỏ đang đứng trên mũi thuyền kia sở hữu một hơi thở tàn bạo, chết chóc vượt xa trí tưởng tượng của nó.
Sự khựng lại đó chỉ kéo dài trong chừng một giây ngắn ngủi. Tuy nhiên, đối với một sát thủ lão luyện như Raven, một giây là quá thừa thãi để định đoạt sinh tử.
"Chết đi!"
Raven gầm lên như một con dã thú bị dồn vào chân tường, hai tay nắm chặt cán giáo sắt.