Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Quạ Đen Của Tân Thế Giới

Chương 6: Kế Hoạch Rèn Luyện

Chương 6: Kế Hoạch Rèn Luyện



"Em không sao đâu chị Makino," Raven mỉm cười, một nụ cười trầm tĩnh, ấm áp để trấn an nàng. Hắn khẽ rút tay lại, không muốn sự bẩn thỉu trên người mình dính vào bộ quần áo sạch sẽ của nàng. "Em chỉ đang luyện tập một chút võ phòng thân thôi. Thời buổi này đi săn trong rừng nguy hiểm lắm, phải tự biết bảo vệ mình chứ."

"Luyện tập đến mức chảy cả máu tay thế này ư?" Đôi lông mày thanh tú của Makino nhíu chặt lại, nàng trách móc bằng một giọng điệu nũng nịu pha lẫn sự quan tâm sâu sắc. "Em cứng đầu quá đấy. Lên lầu rửa mặt đi, chị lấy hộp sơ cứu băng lại vết thương cho tử tế rồi xuống ăn tối. Hôm nay chị làm món sườn nướng mật ong em thích đấy."

Raven gật đầu, vâng lời đi lên căn gác xép nhỏ dùng làm phòng nghỉ tạm của quán. Lát sau, khi hắn đã rửa sạch mồ hôi và đất cát, thay một bộ quần áo sạch sẽ khác, hắn bước xuống nhà.

Makino đã dọn sẵn một bàn nhỏ ở góc khuất, yên tĩnh nhất của quán, tránh xa sự ồn ào của những bàn nhậu khác. Một đĩa sườn nướng màu cánh gián thơm phức, một bát súp rau củ nóng hổi và một cốc nước cam tươi đã được bày biện gọn gàng.

Nàng kéo ghế ngồi đối diện hắn, mở hộp sơ cứu bằng gỗ nhỏ ra. Nàng cẩn thận tháo lớp băng vải bẩn thỉu trên tay hắn, sát trùng bằng một chút rượu mạnh. Khi dung dịch cay xè chạm vào vết thương hở, bàn tay Raven hơi giật nhẹ, nhưng khuôn mặt hắn vẫn giữ vẻ lạnh lùng, không bộc lộ chút cảm xúc đau đớn nào.

Ngược lại, Makino lại nhíu mày xót xa, nàng chúm môi thổi nhẹ vào vết thương của hắn, mang theo những luồng hơi ấm áp, mơn trớn lên làn da thô ráp. Hành động vô tình đầy âu yếm ấy khiến tim Raven lại một lần nữa đập trật nhịp. Hắn hạ tầm mắt, nhìn chằm chằm vào rãnh ngực đầy đặn lấp ló dưới cổ áo sơ mi trắng đang phập phồng theo từng nhịp thở của nàng, trong lòng trào dâng một thứ cảm xúc rạo rực khó tả.

Sau khi băng bó cẩn thận bằng cuộn băng gạc sạch sẽ, Makino mới mỉm cười hài lòng, đẩy đĩa thức ăn về phía hắn.

"Ăn đi, chắc em đói lả rồi."

Raven bắt đầu thưởng thức bữa tối. Hương vị đậm đà, ngon ngọt của miếng sườn nướng hòa quyện với vị thanh mát của súp rau củ làm dịu đi cái dạ dày đang biểu tình của hắn. Hắn ăn với một phong thái từ tốn, lịch lãm, không vồn vã đói khát như những tên hải tặc ngoài kia, dù thực chất hắn đang rất cần năng lượng.

Makino ngồi chống cằm nhìn hắn ăn, đôi mắt nâu tròn xoe hiện lên vẻ tò mò. Nàng cảm thấy Raven mấy ngày nay rất khác lạ. Không còn vẻ rụt rè, lầm lì của cậu thiếu niên mồ côi tự ti, mà thay vào đó là sự trầm ổn, chững chạc và một nét nam tính đầy mê hoặc. Đặc biệt là đôi mắt của hắn, chúng quá sâu thẳm, như ẩn chứa một thế giới vô tận bên trong mà nàng không thể nào đọc hiểu.

"Hôm nay ở trong rừng, em đã nghĩ đến rất nhiều chuyện, chị Makino ạ." Raven vừa ăn xong, khẽ nâng cốc nước cam lên nhấp một ngụm, bắt đầu mở lời bằng một giọng điệu êm ái, bí ẩn.

"Chuyện gì thế?" Nàng chớp mắt, dồn sự chú ý vào hắn.

"Chị có bao giờ tự hỏi, thế giới bên ngoài vùng Biển Đông nhỏ bé này trông như thế nào không?" Hắn hạ giọng, tạo ra một bầu không khí thân mật, chỉ đủ cho hai người nghe thấy giữa tiếng ồn ào của quán rượu.

Makino hơi sững lại, rồi khẽ mỉm cười mơ màng. "Chị cũng không rõ nữa. Chị sinh ra và lớn lên ở đây, quanh năm chỉ thấy biển cả và những cối xay gió. Nghe mấy bác thủy thủ kể lại, bên ngoài Đại Hải Trình là một nơi vô cùng đáng sợ, đầy rẫy quái vật khổng lồ và bão tố cuồng nộ."

Raven cười khẽ, ánh mắt hắn trở nên xa xăm, mông lung. Hắn bắt đầu sử dụng tri thức khổng lồ của mình để dệt nên những câu chuyện tuyệt đẹp, biến những dữ kiện khô khan thành những huyền thoại sống động, nhằm mở rộng thế giới quan cho người phụ nữ hiền thục này, chuẩn bị tâm lý cho nàng trước những biến cố kinh thiên động địa trong tương lai.

"Những lời đồn đó chỉ đúng một phần thôi," Raven thì thầm, giọng nói trầm ấm của hắn vang lên như một bản tình ca ru ngủ, mê hoặc sự tập trung của Makino. "Đại Hải Trình thực sự nguy hiểm, nhưng nó cũng là nơi kỳ diệu nhất thế giới. Chị có tin rằng, ở nơi đó có những hòn đảo trôi nổi lơ lửng trên chín tầng mây, nơi con người có những đôi cánh nhỏ bé sau lưng và di chuyển bằng những chiếc thuyền bay trên làn nước được tạo ra từ mây trắng không?"

"Đảo trên trời sao?" Mắt Makino mở to, lấp lánh sự kinh ngạc và thích thú. "Làm sao có thể như vậy được? Bọn họ lấy nước từ đâu? Làm sao để lên đó?"

"Có chứ, chị sẽ đi qua một dòng hải lưu khổng lồ bắn ngược từ dưới đáy biển lên tận trời xanh, gọi là Dòng Hải Lưu Đẩy Lên." Raven miêu tả vô cùng sinh động, kết hợp với cử chỉ đôi bàn tay. "Rồi chị có biết, ở một nơi khác, lại có một hòn đảo đắm chìm hoàn toàn dưới đáy đại dương sâu mười ngàn mét, nơi cư ngụ của những người cá xinh đẹp tuyệt trần, bơi lội giữa những rặng san hô phát sáng kỳ ảo? Ánh sáng ở đó không đến từ mặt trời, mà đến từ rễ của một cái cây khổng lồ phát sáng rực rỡ, chiếu rọi cả một vương quốc dưới lòng biển."

Makino nghe đến say sưa, hai tay chống cằm, ánh mắt đắm chìm hoàn toàn vào thế giới tưởng tượng tuyệt đẹp mà Raven đang vẽ ra. Sự dịu dàng, hiền thục của nàng giờ đây điểm xuyết thêm sự ngây thơ, hồn nhiên vô cùng quyến rũ. Nàng giống như một cô bé ngoan ngoãn đang ngồi nghe người đàn ông của đời mình kể chuyện cổ tích trước giờ đi ngủ.

"Thật kỳ diệu... Em kể chuyện hay quá, Raven. Cứ như thể em đã tận mắt nhìn thấy những nơi đó vậy." Makino thốt lên, giọng nói nhẹ như gió thoảng.

"Chị thích nghe không?" Raven mỉm cười ân cần, ánh mắt nhìn sâu vào mắt nàng, mang theo một sự bao bọc, chở che tuyệt đối.

"Chị thích lắm." Nàng khẽ gật đầu, đôi má lại ửng hồng khi chạm phải ánh mắt sâu thẳm đầy mê lực của hắn.

"Vậy mỗi tối, sau khi chị dọn dẹp xong quán, em sẽ kể cho chị nghe những câu chuyện về thế giới ngoài kia nhé." Raven đưa tay lên, những ngón tay dài thô ráp nhẹ nhàng vuốt lại lọn tóc xanh lòa xòa bên má Makino, vén nó ra sau vành tai nhỏ nhắn của nàng.

Hành động đụng chạm vô cùng tự nhiên nhưng vô cùng thân mật ấy khiến cơ thể Makino khẽ run lên. Một luồng điện tê rần chạy dọc sống lưng nàng. Nàng không né tránh, mà ngoan ngoãn để mặc cho hắn vuốt tóc, ánh mắt bối rối cụp xuống, nhịp tim lại bắt đầu đập loạn nhịp.

"Được... chị sẽ đợi nghe chuyện của em." Nàng lí nhí đáp, đôi môi mỏng khẽ mím lại đầy e ấp.

Raven thu tay lại, đứng dậy. Hắn biết điểm dừng. Để chinh phục hoàn toàn một người phụ nữ tinh tế, dịu dàng như Makino, cần phải đan xen giữa sự tiến công mạnh mẽ và sự lùi bước lịch lãm, khiến nàng luôn trong trạng thái mong ngóng, nhớ nhung.

"Khuya rồi, chị dọn dẹp rồi nghỉ ngơi sớm đi nhé. Ngày mai em sẽ bắt đầu một chế độ rèn luyện mới khắt khe hơn. Em sẽ làm cho bản thân đủ mạnh để biến những câu chuyện đó thành hiện thực, và có lẽ... một ngày nào đó, em sẽ tự mình đưa chị đi xem những hòn đảo kỳ diệu đó."

Lời hứa nhẹ nhàng nhưng mang đầy sức nặng, như một chiếc mỏ neo cắm chặt vào trái tim tĩnh lặng của Makino. Nàng ngước nhìn bóng lưng vững chãi của hắn bước ra khỏi quán, hòa vào màn đêm tĩnh mịch của Làng Cối Xay Gió.

Tình cảm thầm kín của cậu thanh niên mồ côi năm xưa nay đã được thay thế bằng sự tự tin, mãnh liệt của một linh hồn bá đạo. Và người phụ nữ dịu dàng nhất Biển Đông này, dường như đã dần dần rơi vào chiếc lưới tình yêu không lối thoát mà hắn đang kiên nhẫn giăng ra.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch