Thời gian trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Thấm thoắt, đã ba tháng kể từ ngày linh hồn của Raven thức tỉnh trong thân xác gầy gò, yếu ớt này.
Ba tháng, một khoảng thời gian không dài đối với những kẻ sống an nhàn, nhưng lại là một chặng đường lột xác đầy máu, mồ hôi và nước mắt đối với hắn. Dưới một chế độ rèn luyện ma quỷ và vô cùng khoa học được thiết kế từ tri thức của thế kỷ hai mươi mốt, kết hợp với bản năng sinh tồn hoang dã của người thợ săn, cơ thể Raven đã có những biến chuyển kinh người.
Lớp mỡ thừa và sự bệu rạo của một cơ thể suy dinh dưỡng đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là những múi cơ săn chắc, gọn gàng và tràn đầy sức mạnh bạo phát. Làn da xanh xao ngày nào giờ đã nhuốm màu đồng hun khỏe khoắn dưới cái nắng gắt gao của Biển Đông. Những vết sẹo nhỏ từ những lần bị cành cây cào xước, hay bị đá cứa rách trong quá trình luyện tập không làm hắn xấu đi, mà ngược lại, còn tô điểm thêm cho vẻ nam tính, góc cạnh và phong trần của một kẻ săn mồi thực thụ.
Hắn không chỉ chạy bộ, vác đá hay chống đẩy nữa. Trong tháng thứ ba, Raven đã bắt đầu đi sâu vào khu rừng rậm phía sau Làng Cối Xay Gió, biến những con thú hoang dã thành đối tác tập luyện của mình. Phản xạ thần kinh, tốc độ vung quyền, lực chân, và đặc biệt là kỹ năng sử dụng dao găm cận chiến của hắn đã đạt đến một cảnh giới hoàn toàn khác so với những người dân thường. Tuy vẫn chưa chạm đến ngưỡng cửa của Haki hay những kỹ năng siêu phàm của Đại Hải Trình, nhưng nếu đối đầu với mười tên hải tặc thông thường, Raven tự tin có thể cắt đứt cổ họng chúng mà không tốn quá nhiều sức lực.
Đêm nay, Làng Cối Xay Gió đón một vị khách không mời mà đến.
Đó không phải là một băng hải tặc hung hãn, mà là cơn thịnh nộ của thiên nhiên. Một cơn bão nhiệt đới khổng lồ, hình thành từ ngoài khơi xa, bất ngờ ập đến mang theo sức tàn phá kinh hoàng.
Bầu trời đêm đen đặc như hũ nút, không một vì sao, không một tia sáng mặt trăng. Gió biển rít lên từng hồi thê lương, nghe như tiếng khóc than của hàng vạn oan hồn dưới đáy đại dương. Những luồng gió giật mạnh bẻ cong những ngọn cây cổ thụ, giật tung những tấm ngói trên mái nhà, cuốn bay những vật dụng để hớ hênh ngoài sân.
Rào... rào... ầm!
Những hạt mưa to như hạt đậu đập xối xả vào cửa kính, tạo ra một màn sương mù mịt mù bao phủ toàn bộ ngôi làng. Tiếng sóng biển gầm gào, giận dữ đập vào bến cảng, từng đợt sóng dâng cao chục mét như muốn nuốt chửng cả những bến tàu gỗ mỏng manh. Cả ngôi làng nhỏ bé chìm trong sự rung lắc dữ dội, ngột ngạt và sợ hãi.
Raven ngồi xếp bằng trên chiếc giường gỗ thô sơ trong căn nhà nhỏ của mình. Căn nhà gỗ xập xệ, nằm khá biệt lập ở gần bìa rừng đang rung bần bật sau mỗi đợt gió rít. Tiếng gió rít qua những khe hở tạo thành những âm thanh the thé chói tai. Một ngọn đèn dầu hỏa được vặn nhỏ ngọn lửa, tỏa ra thứ ánh sáng leo lét, hắt những cái bóng kỳ quái lên vách gỗ.
Hắn không ngủ được. Một phần vì tiếng ồn kinh khủng của cơn bão, phần khác vì linh tính của một thợ săn mách bảo có điều gì đó không bình thường đang diễn ra.
"Một cơn bão tồi tệ," Raven lẩm bẩm, rót cho mình một cốc nước lọc. "Hy vọng quán rượu của chị Makino và những ngôi nhà ở trung tâm làng không bị thiệt hại quá nặng."
Ngay khoảnh khắc hắn vừa đưa cốc nước lên môi, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra.
Ommmm....
Một âm thanh cực thấp, cực trầm, không phát ra từ không trung, cũng không truyền qua màng nhĩ, mà nó trực tiếp dội thẳng vào sâu thẳm tâm trí hắn. Nó giống như một tiếng chuông đồng khổng lồ được gióng lên từ dưới đáy vực sâu, tạo ra một tầng sóng âm rung động vô hình.
Choang!
Cốc nước trên tay Raven rơi xuống sàn gỗ vỡ vụn. Hắn ôm chặt lấy đầu, nhíu chặt đôi mày. Không phải là sự đau đớn, mà là một cảm giác cộng hưởng kỳ lạ. Linh hồn xuyên không bên trong thân xác này dường như đang sôi sục, phản ứng lại với "tiếng gọi" vô hình đó.
"Cái gì thế này?" Raven kinh ngạc thốt lên, thở dốc. Hắn cố gắng tập trung tinh thần, nhắm mắt lại để bắt lấy tần số của sự rung động.
Ommm.... Ommmm...
Âm thanh đó lại vang lên, rõ ràng hơn một chút. Lần này, hắn nhận ra đó không phải là một âm thanh tự nhiên của cơn bão, cũng không phải là tiếng gầm của quái thú. Nó mang một sắc thái u buồn, cổ kính, và... khát khao.
Giống như có một thực thể sống đang bị giam cầm ở đâu đó, đang dùng toàn bộ sức lực cuối cùng để phát ra tín hiệu cầu cứu, hoặc tìm kiếm một sự cộng hưởng đồng loại.
Raven từ từ mở mắt ra. Đôi mắt hắn lóe lên một tia sáng rực rỡ trong bóng tối mờ ảo của căn phòng. Thông qua sự định vị mơ hồ của linh hồn, hắn nhanh chóng xác định được nguồn gốc của tiếng gọi đó.
"Hướng đông. Vách đá tử thần."
Nằm cách Làng Cối Xay Gió khoảng hai dặm về phía đông là một khu vực vách đá dựng đứng, lởm chởm những tảng đá nhọn hoắt đâm ra biển. Nơi đó nổi tiếng với những dòng hải lưu xiết và vô số đá ngầm, là mồ chôn của rất nhiều chiếc thuyền không may đi lạc. Ngay cả những ngư dân dạn dày kinh nghiệm nhất của làng cũng không bao giờ dám bén mảng đến khu vực đó.
Một thứ gì đó đang phát ra năng lượng linh hồn ở Vách đá tử thần, và nó đủ mạnh để vượt qua quãng đường hai dặm, xuyên qua cơn bão dữ dội, chạm đến linh hồn của hắn.
Sự tò mò và khát khao sức mạnh bùng lên trong lòng Raven. Hắn biết, trong cái thế giới đầy rẫy những hiện tượng siêu nhiên này, một sự kiện cộng hưởng linh hồn như vậy tuyệt đối không phải là chuyện tầm thường. Rất có thể đó là một Trái Ác Quỷ đang thức tỉnh, một vũ khí cổ đại bị phong ấn, hoặc một sinh vật mang năng lượng khổng lồ. Bất kể là thứ gì, nếu hắn có thể chiếm đoạt được, đó sẽ là một bước nhảy vọt không tưởng cho kế hoạch của hắn.
Hắn đứng phắt dậy, vớ lấy chiếc áo choàng da thú cũ kỹ treo trên giá, định khoác vào người.
Nhưng khi tay hắn vừa chạm vào miếng vải da lạnh ngắt, tiếng gió gào thét ngoài kia đột nhiên rít lên một hồi sắc lẹm, đập bay một mảng phên nứa che cửa sổ. Gió bão lạnh buốt và những hạt mưa to như đá dội thẳng vào phòng, dập tắt phụt ngọn đèn dầu duy nhất.
Căn phòng chìm vào bóng tối đen kịt. Cái lạnh thấu xương của cơn bão nhanh chóng xâm chiếm không gian.
Lý trí sắc lạnh của một sát thủ bừng tỉnh, dội một gáo nước lạnh vào sự cuồng nhiệt vừa nhen nhóm trong lòng hắn.
"Không được. Đi ra ngoài lúc này chẳng khác nào tự sát."
Raven siết chặt nắm tay, ép buộc bản thân phải bình tĩnh lại. Cơn bão đang ở đỉnh điểm. Sức gió có thể dễ dàng thổi bay một người đàn ông trưởng thành xuống biển. Những cành cây gãy đổ, những tảng đá lăn xuống từ vách núi sẽ trở thành những vũ khí giết người vô hình trong màn đêm mù mịt.
Dù thân thể hắn đã mạnh lên rất nhiều sau ba tháng rèn luyện, nhưng vẫn chỉ là da thịt phàm nhân, không thể so sánh với sức mạnh của thiên nhiên cuồng nộ. Nếu bất chấp mạo hiểm ra Vách đá tử thần ngay bây giờ, khả năng hắn chết chìm hoặc bị đá vụn đè nát là chín mươi chín phần trăm.
"Tiếng gọi đó có vẻ rất yếu ớt, nhưng nó không phải kiểu sắp biến mất ngay lập tức. Cứ kiên nhẫn. Đợi bão tan, sáng mai mình sẽ ra đó điều tra cũng chưa muộn."
Hắn quyết định thu hồi ý định, với tay đóng chặt lại cánh cửa sổ vừa bị bật tung, dùng một tấm ván gỗ chèn lại cẩn thận. Xong xuôi, hắn mò mẫm trong bóng tối, định đánh lửa thắp lại ngọn đèn dầu.