Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Tu Tiên, Ta Có Thể Xuyên Qua Thế Giới Khác

Chương 24: Ý nghĩ (2)

Chương 24: Ý nghĩ (2)
Ngoại trừ Ngôn Cảnh Phúc, ngay cả các quán chủ võ quán khác cũng không quen thân với hắn."

"Tuy nhiên..."

Hắn cười lạnh nói tiếp:

"Theo sự mở rộng của tiệm vải, số lượng vải làm ra ngày càng nhiều, dù có chia phương pháp nhuộm thành từng công đoạn để che giấu thì chỉ cần chú tâm là vẫn có thể học lỏm được."

"Thẩm quán chủ chắc hẳn là người hiểu rõ chuyện này nhất."

Người cuối cùng đang ngồi đó chính là Thẩm Anh, quán chủ của Lục Hợp võ quán, cũng là một trong những cổ đông hiện tại của tiệm vải Vạn Thải.

"Phải."

Thẩm Anh gật đầu, vẫy tay ra hiệu về phía sau:

"Dâng lên."

Đệ tử phía sau hắn cung kính vâng lệnh, trình lên một hộp gỗ. Sau khi mở ra, bên trong là một xấp vải xanh.

"Đây là..." Ngô mập mạp tiến đến trước hộp gỗ với tốc độ nhanh hơn nhiều so với thân hình của hắn, cầm xấp vải lên nói:

"Vải nhuộm của tiệm Vạn Thải sao?"

"Không sai!" Thẩm Anh gật đầu:

"Ta đã bảo các nữ công trong tiệm âm thầm ghi nhớ quá trình nhuộm, sau đó mô phỏng lại từng bước mới tạo ra được xấp vải xanh này."

"Thẩm quán chủ có tâm rồi." Ngô mập mạp lên tiếng tán thưởng, nhưng rồi lại tiếc nuối lắc đầu:

"Đáng tiếc, vẫn còn kém một chút."

"Ngô huynh thật tinh mắt." Thẩm Anh chắp tay:

"Hiện tại chỉ có thể mô phỏng được khoảng bảy phần so với vải xanh, còn vải đỏ thì mới được bốn phần. Nhưng chỉ cần cho ta thêm nửa năm đến một năm nữa, nhất định có thể mô phỏng hoàn mỹ."

"Nửa năm đến một năm sao?" Trương Thương hừ lạnh:

"Đến lúc đó cả thiên hạ đều là khách hàng của tiệm Vạn Thải rồi, chúng ta sợ rằng đến nước canh cũng chẳng còn mà uống."

"Đúng vậy." Ngô mập mạp gật đầu:

"Làm ăn là thế, đi trước một bước là dẫn đầu từng bước. Một khi danh tiếng đã vang xa, người ta sẽ chỉ công nhận vải nhuộm của Vạn Thải."

"Huống hồ..."

"Đến lúc đó, thứ này e rằng nơi nào cũng có!"

Việc buôn bán vải nhuộm nóng sốt như vậy, các tiệm vải khác sao có thể không động lòng. Những gì Thẩm Anh làm được thì người khác cũng làm được.

Thậm chí hiện nay trên thị trường đã có những loại vải nhuộm khác được bày bán, chất lượng cũng chẳng kém loại mà hắn học trộm được là bao.

Thấy món đồ mình dày công chuẩn bị bị coi là vô dụng, sắc mặt Thẩm Anh trở nên cực kỳ khó coi.

"Vậy thì không còn cách nào khác!"

Hít sâu một hơi, hắn trầm giọng nói:

"Tiên lễ hậu binh, nếu họ Chu kia không biết điều, Thẩm mỗ nguyện làm tiên phong để dò xét hắn cho hai vị."

Ngô mập mạp và Trương Thương liếc nhìn nhau rồi chậm rãi gật đầu.

"Ực... ực..."

Chu Cư ngửa cổ, uống cạn một bát Tam Bảo Bổ Huyết Thang vào bụng, một luồng hơi ấm lập tức từ tạng phủ sinh ra.

Khí huyết trong cơ thể giống như nhận được sự kích thích nào đó, bắt đầu vận chuyển nhanh chóng.

"Phù..."

Thở ra một ngụm trọc khí, Chu Cư chậm rãi thi triển quyền giá, theo sự chỉ dẫn trong "Dưỡng Sinh Công" mà vận chuyển khí huyết.

Khi hắn luyện Thập Tam Hoành Luyện tới tầng thứ hai là Cân Cốt cảnh, khí huyết trong cơ thể cũng theo đó mà tăng vọt.

Cộng thêm việc kiên trì tu luyện trong thời gian qua, Khí Huyết Võ Đạo của hắn dường như đang có dấu hiệu sắp đột phá một lần nữa, tốc độ nhanh đến mức vượt xa trí tưởng tượng của hắn.

"Cái gọi là tráng huyết, chính là làm cho khí huyết trong cơ thể lớn mạnh. Đợi đến khi khí huyết sung túc là có thể bước vào Ngưng Huyết cảnh."

Ngôn Cảnh Phúc đứng sang một bên giải thích:

"Ngưng Huyết cảnh, tức là cô đọng khí huyết."

"Khí huyết sau khi được cô đọng, một phần có thể sánh ngang với ba phần khi trước, nhờ đó sự kích thích lên cơ thể mới càng lớn, chúng ta mới có thể bộc phát sức mạnh to lớn hơn."

"Vậy còn tôi thể?" Chu Cư hỏi:

"Trong những công phu mà Ngôn quán chủ dạy ta không thấy có phương pháp tôi thể."

"Cái gọi là tôi thể, đối với chúng ta mà nói chẳng qua là chuyện xảy ra hết sức tự nhiên." Ngôn Cảnh Phúc chắp tay giải thích:

"Khi khí huyết được cô đọng đến cực hạn, phần khí huyết dư thừa sẽ rót vào toàn thân, có tác dụng rèn luyện gân cốt và cường hóa nhục thân. Khi nhục thân mạnh mẽ thì ngược lại có thể dung nạp được nhiều khí huyết hơn, cứ như vậy mà bổ trợ cho nhau."

"Đó chính là cấp độ mà chúng ta thường gọi là Tôi Thể cảnh!"

"Thực tế thì ngay từ Tráng Huyết cảnh và Ngưng Huyết cảnh, khí huyết đã bắt đầu rèn luyện thân thể rồi, chỉ có điều hiệu quả vô cùng nhỏ mà thôi."

"Ồ!" Chu Cư nhướng mày:

"Nói như vậy, ngay cả võ sư Tôi Thể cảnh thì nhục thân cũng không thể mạnh lên trong một sớm một chiều."

"Tất nhiên rồi." Ngôn Cảnh Phúc gật đầu:

"Võ sư mới vào Tôi Thể cảnh thì nhục thân cũng không mạnh hơn Ngưng Huyết cảnh của chúng ta là bao, phải theo thời gian thì khoảng cách này mới dần được kéo dãn ra."

"Ừm..."

Hắn chần chừ một chút rồi mới nói tiếp:

"Nghe nói có một số phương pháp tu hành đỉnh tiêm có thể rèn luyện thân thể nhanh và hiệu quả hơn, thậm chí còn trợ giúp trong việc tiến giai Quy Tàng."

"Thật sao?" Ánh mắt Chu Cư sáng lên:

"Làm sao có thể tìm được những pháp môn như vậy?"

Chỉ riêng Ngưng Huyết cảnh đã có thể khiến thực lực của hắn tăng lên gấp bội, nếu là Tôi Thể hay Quy Tàng thì mức độ tăng tiến chắc chắn còn mạnh mẽ hơn nữa.

"Khó lắm!"

Ngôn Cảnh Phúc lắc đầu:

"Những pháp môn như vậy từ trước đến nay chỉ lưu truyền trong các đại phái giang hồ như Ngũ Hành tông, chùa Kim Luân, hoặc là trong đại nội triều đình và quân phủ. Người ngoài hiếm khi biết được."

Thực tế thì, loại võ học đó mới là Khí Huyết Võ Đạo chân chính.

Công phu mà nhiều võ quán ở Việt thành đang tu luyện chỉ chạm tới Tráng Huyết và Ngưng Huyết, thậm chí còn chưa có phương pháp tôi thể. Nhìn rộng ra cả thiên hạ, trên giang hồ những thứ này căn bản không được coi trọng.

Người tu luyện những pháp môn này, dù có may mắn trở thành võ sư Tôi Thể thì cũng phải dựa vào khí huyết tự phát rèn luyện thân thể.

Còn việc tiến giai Quy Tàng hay những cảnh giới cao hơn thì đúng là chuyện viển vông.

"Công tử, cha."

Bóng dáng Ngôn Tú Tâm xuất hiện ngoài cửa:

"Thân quán chủ của Mãnh Hổ võ quán đã đến."

"Được." Ngôn Cảnh Phúc gật đầu, nhìn sang Chu Cư:

"Công tử?"

"Ngươi cứ đi trước đi, ta cần tiêu hóa nốt phần dược lực còn lại." Chu Cư xua tay, thuận miệng hỏi thêm:

"Mãnh Hổ võ quán có phương pháp rèn luyện thân thể không?"

"Chuyện này..." Ngôn Cảnh Phúc suy nghĩ một chút rồi trả lời:

"Thân quán chủ đã đạt tới Tôi Thể cảnh nhiều năm, là cao thủ hàng đầu ở Việt thành. Dù hắn không có phương pháp tu hành cụ thể, nhưng chắc hẳn cũng nắm giữ một vài bí quyết dùng khí huyết để tôi thể."



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch